Hiển thị các bài đăng có nhãn HỒ CHÍ MINH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn HỒ CHÍ MINH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2021

GIỮA MỘT THẾ GIỚI TOÀN DRAMA, CÓ LẼ NHIỀU NGƯỜI ĐÃ LÃNG QUÊN ĐI LỊCH SỬ!

 Ngày hôm nay là một ngày như thế nào? Có lẽ người ta dành nhiều chú ý hơn cho một ca sĩ đang tham gia vào vụ kiện tụng liên quan đến những đứa con của cô ấy, hay là một chuyên gia IT bị bắt vì tống tiền, hay là một ca sĩ khác nộp đơn khởi kiện vì liên quan đến câu chuyện danh dự - nhân phẩm, hay là cái chết của Youtuber do phi xe với tốc độ “bàn thờ”...

Trên mạng xã hội Tiktok, có một bình luận đáng chú ý: “Bản tin nói về cái chết của Youtuber có 1,7 triệu người theo dõi được hơn 300 ngàn tim, bản tin nói về sự ra đi của một anh hùng dân tộc đem lại hòa bình cho hàng trăm triệu người nhận được 30 ngàn tim. Nghẹn đắng!”.
Lướt qua các KOLs, người nổi tiếng và ngôi sao Trung Quốc, khi những vĩ nhân của họ ra đi, họ đăng những bài viết chia buồn, khơi dậy lòng tự hào dân tộc. Tại Hàn Quốc, từng có một thời điểm mà bất cứ một người Hàn Quốc nào cũng nói về tướng Yi Sun Shin - vị tướng lãnh đạo quân dân Triều Tiên chống Nhật Bản, ngày bộ phim về tướng Yi Sun Shin ra mắt, như là một ngày “quốc lễ” của Hàn Quốc.
Nhiều người sẽ bảo rằng khó tính, đăng hay nhắc gì là quyền tự do của mỗi người, họ không nhắc gì đến các anh hùng dân tộc không có nghĩa là họ lãng quên. Nhưng nếu nhìn vào trang mạng Theanh28 - một trang thông tin giới trẻ, họ đăng bài về tướng Giáp nhận được hơn 117 ngàn yêu thích, 600 chia sẻ, nhưng với bài đăng nói về Youtube bị mất do tai nạn giao thông được hơn 210 ngàn yêu thích, 2100 chia sẻ. Hay như một bản tin chia buồn hot Youtube ấy đã nhận được 1,2 triệu view trên facebook, người ta còn chia sẻ cho nhau và kêu gọi làn sóng vào Youtube để chia buồn. Và Youtube ấy còn có nhiều lần bị “tố” là làm nội dung không lành mạnh hay nói nặng hơn là “bẩn”...
“Phi xe cả trăm cây số và cư dân mạng lại đang tôn vinh như là một người hùng”
Bất cứ một sự ra đi nào cũng đều khiến những người ở lại buồn. Nhưng mỗi người lại có một di sản khác nhau cho cuộc sống, thường lẽ, chúng ta sẽ trân trọng những con người cống hiến cho xã hội nhiều hơn. Nhưng phải chăng những gì diễn ra trong những ngày này lại ngược lại… Chúng ta lại quan tâm đến những người gây ồn ào nhiều hơn.
Dù sao, cuộc sống ngày mai của chúng ta vẫn tiếp diễn và tin rằng có những giá trị mãi trường tồn. Có những con người được biết đến trong một ngày, hai ngày, nhưng có những con người lại sống cùng dân tộc mãi tận thiên thu.
Xin gửi một vài bình luận trên phóng sự của AP về người hùng vĩ đại ấy:
“Người đàn ông này là nỗi sợ hãi lớn nhất trong tâm trí của các tướng lĩnh Hoa Kì. Thật chí nỗi sợ ấy đã được khuếch đại thành một nhân vật trong truyện tranh Marvel - nhân vật Letrong Giap…”. Letrong Giap là một tướng lĩnh Bắc Việt trong Earth 20111 của đa vũ trụ Marvel, nhân vật lấy cảm hứng từ tướng Giáp và tướng Lê Trọng Tấn.
“Ông ấy là một vị tướng tự thân. Trước chiến tranh, ông ấy là một vị tướng dạy sử, ông ấy có bằng tốt nghiệp của trường đại học Đông Dương. Một vị tướng chưa từng tham gia bất cứ một trường lớp chính quy về chiến trận nào. Nhưng ông vẫn làm được những điều tuyệt vời với kiến thức lịch sử và kinh nghiệm đúc kết từ thực chiến” - Thanh TC
“Có người gọi Đại tướng Võ Nguyên Giáp là Napoléon Bonaparte của Pháp. Nhưng điều buồn cười ở đây là tướng Giáp chưa từng bị đánh bại còn Napoléon Bonaparte đã thất bại hai trận, một ở Nga, một là trận Wateloo. Vậy nên tướng Giáp nên được coi là vị tướng bất bại”
“Có lẽ, ông ấy là một vị thần chiến tranh của người Việt” - Khay Dollaz
Mãi nhớ về ngày đứng ở trên cầu Mai Dịch, tiễn đưa một anh hùng tạm biệt chúng ta về với Bác và đồng đội...!
Có thể là ảnh chụp cận cảnh 1 người

Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2021

DÂN CHẲNG THỜ SAI AI BAO GIỜ!

 Mẹ kể, ngày 02/09/1969, khi loa phát thanh đưa tin lãnh tụ Hồ Chí Minh qua đời, người phát ngôn cũng không ngăn được nghẹn ngào khi nghe thấy tiếng nức nở trên loa. Mẹ bảo thấy người lớn khóc thì trẻ con cũng khóc theo. Cả làng cả xã hầu như ai cũng khóc, không khí thương đau bao trùm cả nước.

Nhà thơ Tố Hữu xúc động tả lại trong bài Bác ơi: “Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa …” khi Hồ Chủ tịch từ trần, cả nước Việt Nam chúng ta nghẹn ngào tiễn đưa. Và mấy mươi năm qua, “Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng” đều “Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”. Năm mươi năm trôi qua, hàng ngày hàng người xếp hàng vào viếng lăng Hồ Chủ tịch vẫn không bớt dài.
Ngày 04/10/2013, Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần, toàn dân Việt Nam thương xót trước sự ra đi của vị tướng già. Ngày quốc tang, rước linh cữu của Tướng Giáp về đất mẹ Quảng Bình, đoàn xe đưa tiễn Người xếp dài dằng dặc ra đến sân bay.
Hàng năm, vào ngày giỗ của Tướng Giáp, con đường dẫn vào Vũng Chùa - đảo Yến, Quảng Bình xe lại xếp hàng dài, đường vào làng An Xá, Lệ Thủy tấp nập người mang hương mang hoa. Nơi an nghỉ của Người trở thành một khu danh thắng.
Thế đấy, dân chúng chẳng thờ sai ai bao giờ! Như hàng trăm năm, lễ hội lớn nhất Rạch Giá vẫn là lễ giỗ Anh hùng Nguyễn Trung Trực, lớn nhất Gò Công là lễ giỗ Trương Định, còn lễ giỗ Hai Bà Trưng, Đức Thánh Trần, Quang Trung là lễ lớn của người dân cả nước chúng ta.
Mình rất buồn, và nhiều khi tức phát khóc lên khi nghe đám xét lại lịch sử bắt đầu bịa đặt về Tướng Giáp. Chả hiểu vì sao thế nữa, nhưng ức các bạn ạ. Cứ mỗi dịp đến 30/04 hay 07/05, những tin đồn nhảm về đại tướng lại được chúng tung ra lan truyền trên mạng xã hội như một mầm bệnh. Chúng nó cố tình bịa đặt về cái gọi là xung đột sâu sắc giữa Đại tướng Võ Nguyên Giáp và TBT Lê Duẩn để khơi lên sự chia rẽ. Chúng nó nói rằng Tướng Giáp đã dùng chiến thuật “nướng quân” trong chiến dịch Điện Biên Phủ, rằng: Nhất tướng công thành vạn cốt khô!
Một đám vô ơn, tráo trở và đê hèn. Nhưng không hiểu sao chúng vẫn dắt mũi được nhiều người, những bạn trẻ vẫn thích những thứ gì giật gân và bí ẩn.
Nên nhớ, dân chẳng thờ sai ai bao giờ!
Sau trận Điện Biên Phủ, tướng De Castries - Chỉ huy trưởng tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ khi về Pháp đã phải điều trần trước Ủy ban Điều tra của Bộ Quốc phòng Pháp đã thổn thức trong bất lực: “Người ta có thể đánh bại một đội quân, chứ không thể đánh bại được một dân tộc”.
Và người khơi gợi, truyền cảm hứng tinh thần cho dân tộc ấy trong chiến dịch Điện Biên Phủ chính là Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Đến ngay như Bách khoa toàn thư của Pháp cũng phải viết: “Là người tổ chức quân đội nhân dân, ông Giáp đã thực hiện được một sự tổng hợp độc đáo các học thuyết quân sự mácxít kết hợp nhuần nhuyễn với truyền thống chống ngoại xâm của dân tộc, vận dụng khôn khéo vào những điều kiện của một quốc gia có đất đai tương đối hẹp. Võ Nguyên Giáp đã chứng minh rằng ông có những đức tính ngoài tầm cỡ bình thường trên mọi lĩnh vực lớn của cuộc chiến tranh.”
Hay như Bách khoa Bộ Quốc phòng Mỹ, xuất bản 1993, có viết về Tướng Giáp như sau: “Tài thao lược của tướng Giáp về chiến lược, chiến thuật và hậu cần được kết hợp nhuần nhuyễn với chính trị và ngoại giao... Sức mạnh hơn hẳn về kinh tế, tính ưu việt về công nghệ cùng với sức mạnh áp đảo về quân sự và hỏa lực khổng lồ của các quốc gia phương Tây đã phải khuất phục trước tài thao lược của một vị tướng từng một thời là thầy giáo dạy sử.”
Vâng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng là một thầy giáo dạy lịch sử. Nhưng nên nhớ, người thầy ấy từng thi đỗ ngoại hạng về môn kinh tế - chính trị (năm 1938). Ngay cả Kherian, giáo sư người Pháp và ông Gaetor Pirou – Đổng lý văn phòng của Thủ tướng Paul Doumer đều nhất trí muốn đưa Đại tướng sang Pari học tập.
Ở đâu người ta cũng sẽ thấy “tinh hoa hiển lộ”. Nhưng Tướng Giáp đã nói: “Không”. Lý do thật đơn giản: “Tôi không thể rời bỏ bạn bè và hành động như một người ích kỷ”.
Và thế là sau khi ra trường, Đại tướng Võ Nguyên Giáp trở thành thầy giáo dạy môn lịch sử tại trường trung học Thăng Long. Có rất nhiều “tên tuổi trong lịch sử Việt Nam” từng là học trò của tướng Giáp, ví như như Lê Đức Thọ, Nguyễn Thành Lê…
Nhiều học trò đến giờ vẫn còn nhớ như in hình ảnh Tướng Giáp “Đứng thẳng trước lớp, ông nhìn thẳng vào đám học trò và dõng dạc nói: Khá nhiều sách nói về lịch sử nước Pháp, nếu muốn các em có thể tham khảo. Tôi chỉ nói với các em 2 chủ đề: cuộc cách mạng và Napoleon”.
Nguyễn Thành Lê từng nói: “Chúng tôi rất thích ông. Ông đã dạy rất hay cho chúng tôi nghe về cách mạng Pháp. Ông không nói với chúng tôi quan điểm của ông nhưng ông dẫn lời của Danton bằng giọng sang sảng và say sưa”.
Như đã nói, bản thân là mặt trời thì đâu đâu cũng sẽ rực rỡ, làm thầy giáo thì sẽ tỏa sáng trên bục giảng, làm vị tướng soái thì “ở trong trướng quyết thắng ngàn dặm”. Võ Nguyên Giáp chính là con người như thế. Giáo viên dạy sử ấy đã lãnh đạo quân đội, từ vẻn vẹn 34 chiến sĩ với trang bị vũ khí thô sơ trở thành một quân đội chính quy ngày càng hiện đại với những binh đoàn hùng mạnh ngày nay.
Và chính Chủ tịch Hồ Chí Minh là người đã đưa Võ Nguyên Giáp đến với nghiệp “võ”. Trong cuộc trả lời phỏng vấn nhà báo Pháp, Daniel Roussel vào năm 1992, Đại tướng Võ Nguyên Giáp kể lại những ngày đầu đến với nghiệp nhà binh: “Tôi được gặp Hồ Chủ tịch lần đầu tiên ở Trung Quốc năm 1940. Chính ở đó, một hôm Người đã đề nghị tôi nghiên cứu vấn đề quân sự. Tôi đã trả lời Bác là tôi quen cầm bút hơn cầm kiếm. Tôi đã nói nguyên văn như vậy (...) Sau này trở về Việt Nam, ở Pác Bó, khi chúng tôi thảo luận về sự cần thiết chuẩn bị khởi nghĩa vũ trang, một đồng chí đã nói: “Khởi nghĩa vũ trang ư? Nhưng chúng ta làm gì có vũ khí?”. Hồ Chủ tịch trả lời cần ưu tiên vấn đề con người: “Con người trước đã, vũ khí tính sau. Nếu quần chúng ủng hộ, chúng ta sẽ có tất cả”.
Hồ Chủ tịch từng nói với tướng Giáp, rằng: “Vì nước ta nhỏ, yếu, nhân dân ta sẽ ít thôi, không nhiều như Trung Quốc cho nên làm thế nào để thắng địch nhiều mà tổn thất ít nhất.”
Tướng Giáp luôn nhớ như in lời căn dặn này. Ngày 14/01/1954, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đưa ra phương án “đánh nhanh, thắng nhanh” và dự định ngày nổ súng là 20/01. Phương án này đặt kế hoạch tiêu diệt Điện Biên Phủ trong 3 ngày đêm bằng những đợt tiến công ồ ạt. Song một đơn vị đại bác vào trận địa chậm và kế hoạch bị lộ nên lịch tấn công dời đến ngày 26/01.
Trong hồi ức “Điện Biên Phủ, điểm hẹn lịch sử”, Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng thổ lộ: “Ngày hôm đó (tức ngày 24/01/1954) tôi đã thực hiện được một quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời chỉ huy của mình.” Đó là quyết định thay đổi phương châm từ "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc".
“Nếu quần chúng ủng hộ, chúng ta sẽ có tất cả!” Pháo đài bất khả xâm phạm của Pháp, được viện trợ rất lớn từ Mỹ đã bị quật ngã. Và thế là, chúng ta đã từng có một chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, đưa tên tuổi Võ Nguyên Giáp và Việt Nam rạng danh khắp năm châu bốn biển.
Đám lật sử, chúng từng xuyên tạc và bịa đặt về câu chuyện “đánh nhanh, giải quyết nhanh” của Tướng Giáp để nói rằng ông “nướng quân” để làm nên chiến thắng lịch sử. Chúng mày, hãy câm mõm lại. Ở Việt Nam thì Võ Nguyên Giáp luôn là tượng đài bất tử, là vị đại tướng “quốc sử lưu danh, lòng dân tạc tượng”.
Đại tướng từng nói: “Tôi sống ngày nào cũng vì đất nước ngày đó”, và nhân dân là người nghiệm chứng điều đó rõ ràng nhất.
Nên nhớ, dân chẳng thờ sai ai bao giờ!
Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, đường và đám đông

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2021

BỨC ẢNH ĐẶC BIỆT "QUẢNG TRƯỜNG BA ĐÌNH NGÀY 2/9/1945"

 Cụ Hồ ngồi bên có ông Giáp, cả hai gương mặt đều cương nghị, nhưng hiền hoà, có chút khắc khổ vì những lo toan cho vận nước ở giờ phút ngàn cân treo trên sợi tóc”.

Bức ảnh có dòng lưu bút với chữ ký của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp dành tặng cho một người bạn nước ngoài và sau này được sưu tập lại từ một cuốn sách biên khảo về lịch sử hiện đại Việt Nam của nhà sử học Australia gốc Mỹ, David Marr.
Đó là ảnh nhà nhiếp ảnh cũng rất nổi tiếng Võ An Ninh (nay đã qua đời). Nhà nhiếp ảnh kể lại rằng vào Ngày Độc lập, 2-9-1945, người dân Hà Nội ai cũng muốn ra đường làm một việc gì đó. Võ An Ninh cầm máy ảnh quyết làm sao chụp cho được ảnh Cụ Hồ trên kỳ đài nhưng không được vì đông quá khó tiếp cận.
Cho đến khi buổi lễ đã kết thúc, thấy có chiếc ôtô ghé vào gần kỳ đài, Võ An Ninh bèn chạy đến gần đúng lúc Cụ Hồ và ông Võ Nguyên Giáp vừa bước vào trong xe. Nhà nhiếp ảnh vội đưa máy ảnh vào khoang cửa và năn nỉ xin Cụ cho phép chụp bức ảnh.
Nhà nhiếp ảnh kể rằng, Cụ Hồ khẽ gật đầu nhưng chiếc mũ cát vành rộng khiến khuôn mặt của Cụ bị xấp bóng. Võ An Ninh đánh liều: “Thưa Cụ, con muốn Cụ hạ mũ xuống ạ”, và kể tiếp “Ông Giáp ngồi bên tủm tỉm cười như hiểu ý của tôi. Ông đưa tay lên hạ cái mũ Cụ đang đội và nhìn tôi... Thế là tôi có được một bức ảnh có một không hai trong cả cuộc đời gắn bó với nghệ thuật nhiếp ảnh: Cụ Hồ ngồi bên có ông Giáp, cả hai gương mặt đều cương nghị, nhưng hiền hoà, có chút khắc khổ vì những lo toan cho vận nước ở giờ phút ngàn cân treo trên sợi tóc”.
TCTstĐT
Có thể là hình ảnh về 2 người

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2021

LÁ THƯ BÁC HỒ GỬI HỌC SINH NHÂN NGÀY KHAI TRƯỜNG CÁCH ĐÂY 76 NĂM

 Ngày 5/9/1945, Bác Hồ đã viết “Thư gửi cho các học sinh” nhân ngày khai giảng năm học đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Bức thư vừa thể hiện tình cảm yêu thương vô bờ bến, vừa thể hiện niềm tin tưởng của Người đối với thế hệ trẻ trong sự nghiệp cách mạng của dân tộc.

Trong bức thư, Bác viết:
“Các em học sinh,
Ngày hôm nay là ngày khai trường đầu tiên ở nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Tôi đã tưởng tượng thấy trước mắt cái cảnh nhộn nhịp tưng bừng của ngày tựu trường ở khắp các nơi. Các em hết thảy đều vui vẻ vì sau mấy tháng giời nghỉ học, sau bao nhiêu cuộc chuyển biến khác thường, các em lại được gặp thầy gặp bạn. Nhưng sung sướng hơn nữa, từ giờ phút này giở đi các em bắt đầu được nhận một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam.
Trước đây cha anh các em, và mới năm ngoái cả các em nữa, đã phải chịu nhận một nền học vấn nô lệ, nghĩa là nó chỉ đào tạo nên những kẻ làm tay sai, làm tôi tớ cho một bọn thực dân người Pháp. Ngày nay các em được cái may mắn hơn cha anh là được hấp thụ một nền giáo dục của một nước độc lập, một nền giáo dục nó sẽ đào tạo các em nên những người công dân hữu ích cho nước Việt Nam, một nền giáo dục làm phát triển hoàn toàn những năng lực sẵn có của các em.
Các em được hưởng sự may mắn đó là nhờ sự hy sinh của biết bao nhiêu đồng bào các em. Vậy các em nghĩ sao? Các em phải làm thế nào để đền bù lại công lao của người khác đã không tiếc thân và tiếc của để chiếm lại nền độc lập cho nước nhà.
Các em hãy nghe lời tôi, lời của một người anh lớn lúc nào cũng ân cần mong mỏi cho các em được giỏi giang. Trong năm học tới đây, các em hãy cố gắng, siêng năng học tập, ngoan ngoãn, nghe thầy, yêu bạn. Sau 80 năm giời nô lệ làm cho nước nhà bị yếu hèn, ngày nay chúng ta cần phải xây dựng lại cơ đồ mà tổ tiên đã để lại cho chúng ta, làm sao cho chúng ta theo kịp các nước khác trên hoàn cầu.
Trong công cuộc kiến thiết đó, nước nhà trông mong chờ đợi ở các em rất nhiều. Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em.
Đối riêng với các em lớn, tôi khuyên thêm một điều này: Chúng ta đã đánh đuổi bọn thực dân, chúng ta đã giành được độc lập. Nhưng giặc Pháp còn lăm le quay lại. Chúng ỷ vào kẻ khác mạnh hơn mà gây sự với ta. Tất nhiên chúng sẽ bị bại, vì tất cả quốc dân ta đoàn kết chặt chẽ và một lòng chiến đấu cho giang sơn Tổ quốc.
Phải sẵn sàng mà chống quân giặc cướp nước, đấy là bổn phận của mỗi công dân. Các em lớn chưa hẳn đến tuổi phải gánh công việc nặng nhọc ấy, nhưng các em cũng nên, ngoài giờ học ở trường, tham gia vào các Hội cứu quốc để tập luyện thêm cho quen với đời sống chiến sĩ và để giúp đỡ một vài việc nhẹ nhàng trong cuộc phòng thủ đất nước.
Tôi đã thành thực khuyên nhủ các em. Mong rằng những lời của tôi được các em luôn luôn ghi nhớ. Ngày hôm nay, nhân buổi tựu trường của các em, tôi chỉ biết chúc các em một năm đầy vui vẻ và đầy kết quả tốt đẹp”.
Chào các em thân yêu.
HỒ CHÍ MINH
Có thể là hình ảnh về 1 người và đang đứng

Thứ Hai, 9 tháng 8, 2021

CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH SỬ DỤNG NGƯỜI TÀI LÀM TƯỚNG

 Chọn người tài đức tham gia việc nước nói chung, chọn người tài làm tướng nói riêng, Chủ tịch Hồ Chí Minh thể hiện tư duy chuẩn mực trong sử dụng cán bộ.

Đầu tiên là con mắt nhìn ra tướng tài. Khi gặp Võ Nguyên Giáp lần đầu tiên năm 1940 tại Côn Minh (Trung Quốc), Nguyễn Ái Quốc đã khen ông Giáp về dung mạo. Sau này nhiều người thắc mắc, thời kỳ đó có hàng chục học viên tốt nghiệp ở Trường quân sự Hoàng Phố (Trung Quốc) được đào tạo bài bản về quân sự nhưng lại không được chọn làm người chỉ huy quân sự. Vì sao lãnh tụ Hồ Chí Minh chọn giao cho một nhà giáo dạy trường tư thục Thăng Long, thuộc hàng “bạch diện thư sinh”, đảm nhiệm việc thành lập và chỉ huy Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân?
Chỉ có một người trả lời được câu hỏi đó là Chủ tịch Hồ Chí Minh! Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng không trả lời được thắc mắc này. Ông nói: “Không hiểu sao Bác lại chọn tôi. Trước đó, trong quá trình hoạt động, Bác dặn tôi: Khi đi vận động tuyên truyền, chú phải để ý thêm về quân sự”.
Ngày 20.1.1948, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký Sắc lệnh số 110/SL, phong cấp hàm Đại tướng cho ông Võ Nguyên Giáp - Tổng chỉ huy Quân đội quốc gia và Dân quân tự vệ. Võ Nguyên Giáp trở thành vị đại tướng đầu tiên của quân đội.
Sau này, nhà nghiên cứu quân sự người Anh, ông Peter McDonald, đánh giá: “Võ Nguyên Giáp trong 30 năm liền vẫn là Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang và trong gần 50 năm, vẫn tham dự những hội nghị chính trị ở cấp cao nhất của đất nước. Đó là hai sự kiện vô song trong lịch sử. Chúng ta khó mà so sánh ông với các tướng lĩnh khác về sự điều hành ở tầm cao của cuộc chiến tranh du kích và ở những cuộc hành binh lớn”.
Với thiếu tướng Lê Thiết Hùng, từ trên Chiến khu Cao - Bắc - Lạng còn hoạt động bí mật, khi trao nhiệm vụ Nam tiến, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc dặn: “Chú Văn phải chú trọng thêm quân sự, chú Hùng phải chú trọng thêm chính trị”. Đến khi Chính phủ tổ chức Đội Tiếp phòng quân và cử ông làm thiếu tướng chỉ huy (1946), Hồ Chủ tịch dặn tiếp: “Trước đây, trên chục năm chú sống trong quân đội
Tưởng đầy chông gai, cạm bẫy, “chất thép” trong con người chú đã được tôi luyện già dặn. Nay, vào cuộc chiến đấu mới, đối mặt với thực dân xâm lược Pháp, phải thêm “chất hùng” của dân tộc ta nữa. Bác đã nghĩ kỹ, chọn cho chú cái tên mới: Lê Thiết Hùng”.
Sử dụng tướng tài vào vị trí phù hợp
Một phẩm chất quan trọng của những vị tướng trong đợt phong quân hàm đầu tiên đó là khí chất anh hùng hảo hán. Những danh tướng này có tài năng, song cũng không phải không có những khiếm khuyết của tính cách đời thường “dọc ngang nào biết trên đầu có ai”. Chủ tịch Hồ Chí Minh hiểu ưu điểm và cả nhược điểm của họ để sử dụng từng vị tướng vào công việc phù hợp. Đại tướng Chu Huy Mân kể lại ông từng phải đứng lò cò một chân rất lâu khi vào làm việc với Bác. Đó một bài học nhớ đời về người làm tướng phải chú trọng cả quân sự và chính trị, chứ không thể thiên lệch một bên nào. Bí danh Hai Mạnh gắn với Đại tướng Chu Huy Mân từ đó.
Chủ tịch Hồ Chí Minh không quên sử dụng tướng tài vào vị trí phù hợp. Năm 1946, từ nước Pháp trở về, Người đã đồng ý để 4 nhà khoa học về cùng. Đó là những chuyên gia về luyện kim, vũ khí và y khoa mà đất nước đang cần cho cuộc kháng chiến. Còn những triết gia hay thi nhân, Hồ Chủ tịch đề nghị họ cứ ở lại Pháp, chờ có cơ hội thích hợp thì về nước. Trước mắt, họ vẫn tích cực tham gia phong trào Việt kiều yêu nước để ủng hộ cuộc kháng chiến giành độc lập dân tộc ở quê nhà.
Một trong 4 nhà khoa học theo Chủ tịch Hồ Chí Minh về nước là kỹ sư Trần Đại Nghĩa. Ông được phong thiếu tướng đợt đầu tiên năm 1948. Đến kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thiếu tướng Trần Đại Nghĩa đang được biệt phái sang công tác nghiên cứu khoa học. Hồ Chủ tịch nhắc nhở những người đứng đầu Ban tổ chức Trung ương và Bộ Quốc phòng: “Tôi đem chú Nghĩa về để kháng chiến. Bây giờ cuộc kháng chiến vô cùng ác liệt, chưa biết diễn biến sẽ ra sao. Chú Nghĩa đang ở Hà Nội, tại sao không mời chú ấy tham gia công tác quốc phòng”.
Sau đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ định ông Trần Đại Nghĩa làm Phó chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần. Mấy tháng sau, có ý kiến của Ban tổ chức Trung ương cho rằng ông Trần Đại Nghĩa làm 3 nhiệm vụ một lúc thì nặng quá, cho nên chức vụ Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học kỹ thuật nhà nước để cử người khác thay.
Biết chuyện, Chủ tịch Hồ Chí Minh không đồng ý. “Chú Nghĩa hồi kháng chiến chống Pháp làm bao nhiêu nhiệm vụ mà cũng làm được (Cục trưởng Cục Quân giới, Cục trưởng Cục Pháo binh, Thứ trưởng Bộ Công thương). Tại sao sau mấy chục năm, chú ấy lại không làm được 3 việc?”.
Đó là sự có trước có sau của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong việc sử dụng người tài nói chung, tướng tài nói riêng vào công việc quốc gia đại sự.
Kiều Mai Sơn - Báo Thanh Niên
Ảnh: Lễ phong hàm Đại tướng đầu tiên cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp (28.5.1948). Chủ tịch Hồ Chí Minh (giữa) và Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn (phải)
Có thể là hình ảnh về 3 người và mọi người đang đứng

Thứ Tư, 4 tháng 8, 2021

“VŨ KHÍ TỐT MÀ TINH THẦN HÈN, THÌ CŨNG VÔ DỤNG”

 Câu nói của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong bài “Máy bay “phản lực” phản Mỹ”, đăng trên Báo Cứu quốc, số 2135, ngày 04 tháng 8 năm 1952.

Đây là thời điểm cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược của quân và dân ta bước vào giai đoạn quyết liệt; với sự giúp sức của các đồng minh, thực dân Pháp tập trung huy động và đưa vào chiến trường Đông Dương các loại vũ khí trang bị hiện đại nhằm cứu vãn tình thế bất lợi đối với quân đội Pháp đang diễn ra trên chiến trường. Trước tình hình đó, yêu cầu đặt ra đối với Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh phải xây dựng và phát huy tốt nhân tố chính trị, tinh thần cho quân và dân ta, quyết tâm đánh thắng thực dân Pháp xâm lược.
Lênin đã chỉ rõ: “Trong mọi cuộc chiến tranh, rốt cuộc thắng lợi đều tùy thuộc vào tinh thần của quần chúng đang đổ máu trên chiến trường”[2]. Tuy nhiên, nhân tố chính trị, tinh thần không phải tự nhiên mà có, nó là sản phẩm của truyền thống đoàn kết chống giặc ngoại xâm, của tinh thần tự hào, tự tôn dân tộc, hình thành từ nhận thức sâu sắc về tính chất chính nghĩa của cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc. Dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhân tố chính trị, tinh thần đã góp phần làm chuyển hóa lực lượng, tạo thế và lực, kết nối tất cả các nguồn lực, các nhân tố tạo nên sức mạnh tổng hợp của quân và dân ta, là sức mạnh của cả dân tộc kết hợp với sức mạnh của thời đại làm nên một Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.
Lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh năm xưa vẫn vẹn nguyên giá trị trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay. Đặc biệt, thực hiện phương hướng xây dựng quân đội nhân dân cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại, cùng với việc huấn luyện làm chủ các loại vũ khí, trang bị hiện đại, cần phải quan tâm lãnh đạo, chỉ đạo, chăm lo xây dựng nhân tố chính trị, tinh thần; giáo dục, rèn luyện cho bộ đội có bản lĩnh chính trị vững vàng, tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng, kiên định mục tiêu, lý tưởng chiến đấu; nêu cao tinh thần chịu đựng gian khổ, hy sinh, sẵn sàng nhận và hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng kiên quyết, kiên trì đấu tranh bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa… hết lòng, hết sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân. Tích cực đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, thực dụng, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ và quan điểm “vũ khí luận”, tuyệt đối hóa vai trò của vũ khí, coi nhẹ sức mạnh nhân tố chính trị tinh thần.
[1] . Hồ Chí Minh: Toàn tập, Nxb. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2011, tập 7, tr.460.
[2] . V.I.Lênin, Toàn tập, bằng tiếng Việt, tập 41, Nxb Tiến bộ, Mátxcơva, 1977, tr.147.
Có thể là hình ảnh về 1 người, hoa và văn bản cho biết 'TƯ TƯỞNG HỔ CHÍ MINH NHƯ NGỌN ĐUỐC SOI ĐƯỜNG CHO CÁCH MẠNG VIỆT NAM'