Hiển thị các bài đăng có nhãn VHNT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn VHNT. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

THÁNG TƯ Ở TRƯỜNG SA

Trường Sa những ngày tháng Tư năm 2018, nắng chói chang, ít mưa, gió từ biển vào luôn mang đậm hơi muối, những gương mặt lính đảo sạm đen vì nắng gió nở bừng những nụ cười sáng loá khi đón đoàn từ đất liền ra thăm. Mặc dù điều kiện cơ sở vật chất đã được cải thiện khá nhiều so với những năm trước đây, tuy nhiên, thiên nhiên chưa bao giờ thôi khắc nghiệt, và nhiệm vụ của lính đảo thì chưa khi nào bớt nặng nề, khó khăn, thử thách, yêu cầu triệt để cả trí lẫn lực.
Dưới đây là những hình ảnh mới nhất về phần máu thịt Tổ Quốc giữa bốn bề sóng gió mà phóng viên VNQĐ online vừa ghi lại trong chuyến thăm, kiểm tra, làm việc tại quần đảo Trường Sa của Tổng cục Chính trị - QĐND Việt Nam.
30656465 1281286301974999 1941928166775848960 n
Ngọn hải đăng trên đảo Nam Yết
30629356 1281288818641414 2312163551805964288 n
  Rất nhiều cây xanh được mang từ đất liền ra. Những cây mang ra lần này đều là 
cây quen thuộc như ổi, vối, vừa để lấy bóng mát vừa để lính đảo bớt nhớ nhà
30652287 1281287948641501 1864630966039871488 n
Trung tướng Đỗ Căn - Phó Chủ nhiệm TCCT thăm lớp học trên đảo Song Tử Tây

30594915 1281287481974881 3754793876271923200 n
Lính đảo chờ nghe chuyện đất liền...
30656196 1281281741975455 4722907602466373632 n
Trung tướng Đỗ Căn viếng mộ các liệt sĩ trên đảo Trường Sa

30629833 1281282571975372 6643835612547776512 n
Nhà tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh trên đảo Trường Sa. Ở đâu có Bác, ở đó là Tổ quốc

30652432 1281282108642085 7150780622653358080 n
Khi những tiếng chuông cất lên trong các ngôi chùa, bất cứ ai cũng cảm thấy đảo gần hơn với đất liền
30594896 1281287528641543 3883065222050611200 n30698169 1281287715308191 1716200164760223744 n30656993 1281282685308694 4292975058239881216 n
Lính đảo đứng tiễn đoàn rời bến, lưu luyến chồng lên lưu luyến



Thứ Tư, 14 tháng 3, 2018

Đồng chí Trường Chinh - nhà tư tưởng, lý luận, văn hóa và báo chí bậc thầy


Trường Chinh là một tên tuổi lớn của cách mạng Việt Nam thế kỷ XX. Sinh năm 1907, mất năm 1988. Tám mươi mốt năm tuổi đời, sáu mươi ba năm hoạt động cách mạng, đồng chí đã cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất Tổ quốc và xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Đồng chí được Đảng và nhân dân ta vinh danh một cách xứng đáng: một nhân cách lớn, người cộng sản kiên cường mẫu mực, nhà lãnh đạo chính trị kiệt xuất, người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh... Đồng chí còn được coi là ngọn cờ đầu về tư tưởng, lý luận, văn hóa và báo chí của Đảng.
Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, trong điếu văn đọc tại lễ truy điệu đồng chí Trường Chinh ngày 5-10-1988, đã nêu rõ: “Ở đồng chí, nhà chính trị, nhà tư tưởng, nhà lý luận, hoạt động văn hóa, nhà báo, nhà thơ đã quyện với nhau làm một. Đó là sự thể hiện một cách sinh động lương tâm, trí tuệ và tình cảm cách mạng cao đẹp của người chiến sĩ cộng sản, của nhà lãnh đạo cách mạng của Đảng theo chủ nghĩa Mác - Lê-nin”.
Đúng như vậy.
Về tư tưởng, lý luận
Đồng chí Trường Chinh đã ghi đậm dấu ấn trong những sự kiện lịch sử khó quên.
Năm 1941, tại Hội nghị Trung ương lần thứ tám, dưới ngọn cờ Hồ Chí Minh, Trường Chinh đã cùng Bác Hồ đề xuất cương lĩnh cách mạng giải phóng dân tộc, thành lập Mặt trận Việt Minh và các đoàn thể cứu quốc.
Ngày 9-3-1945, đồng chí chủ trì Hội nghị Thường vụ Trung ương mở rộng, ra Chỉ thị “Nhật Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta” và chủ trương Tổng khởi nghĩa.
Trong kháng chiến chống Pháp, hai tác phẩm nổi tiếng Kháng chiến nhất định thắng lợi và Báo cáo Bàn về cách mạng Việt Nam đọc tại Đại hội toàn quốc lần thứ II của Đảng (1951), không chỉ nêu lên quan điểm rất khoa học về cuộc chiến tranh toàn dân, toàn diện, trường kỳ mà còn trình bày một cách biện chứng con đường phát triển của cách mạng Việt Nam, con đường giải phóng dân tộc, xây dựng chế độ dân chủ nhân dân, tiến lên xã hội chủ nghĩa.
Sau này, trong sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội, nhất là ở thời kỳ đầu đổi mới, trong quá trình chuẩn bị Đại hội VI, với tư cách Tổng Bí thư, đồng chí đã mạnh mẽ tuyên bố: “Đối với nước ta, đổi mới là yêu cầu bức thiết, là vấn đề có tầm quan trọng sống còn”. Đồng chí chính là tác giả của quan điểm đánh giá tình hình: “Nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật, nói rõ sự thật”. Và cũng là người chỉ đạo hoàn chỉnh 4 bài học về lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Trong đó, bài học thứ nhất là: Trong toàn bộ hoạt động của mình, Đảng phải quán triệt tư tưởng “lấy dân làm gốc”, xây dựng và phát huy quyền làm chủ của nhân dân lao động. Bài học thứ hai: Đảng phải luôn luôn xuất phát từ thực tế, tôn trọng và hành động theo quy luật khách quan... Năng lực nhận thức và hành động theo quy luật là điều kiện bảo đảm sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng.
Về văn hóa, văn học - nghệ thuật
Khi nói Trường Chinh là nhà văn hóa lớn, chúng ta không thể quên được tác phẩm Đề cương văn hóa Việt Nam mà đồng chí khởi thảo năm 1943, mở đầu cho cuộc vận động của Đảng xây dựng nền văn hóa mới theo ba phương châm dân tộc, khoa học, đại chúng. Chúng ta cũng không thể quên Báo cáo Chủ nghĩa Mác và văn hóa Việt Nam đọc tại Đại hội Văn hóa cứu quốc lần thứ hai tháng 7-1948. Báo cáo đặt cơ sở lý luận cho đường lối xây dựng nền văn hóa - văn nghệ cách mạng và giải quyết những vấn đề thực tiễn của văn hóa nước ta trong giai đoạn cách mạng dân tộc, dân chủ. Có thể nói đây là hai tác phẩm sáng giá nhất của văn hóa - văn nghệ nước ta thời bấy giờ.
Khó ai quên câu nói nổi tiếng hồi đó của đồng chí để khích lệ sự phê bình: “Không có phê bình, không có luận chiến, phong trào văn nghệ nước ta êm đềm, trầm mặc quá. Nó khác nào con ngựa đi bước một, rũ cổ xuống đất, thiếu một cái roi phê bình quất cho nó lồng lên”. Và: “Hiện thực xã hội chủ nghĩa không cấm người ta mơ ước. Văn nghệ không có mơ ước khác nào con chim không có cánh, cái thuyền không buồm”.
Đồng chí Trường Chinh vừa là bậc thầy vừa là chiến sĩ tiên phong trên mặt trận văn hóa - văn nghệ. Bản thân đồng chí là nhà thơ, bút danh Sóng Hồng. Thơ Sóng Hồng không nhiều. Toàn bộ thơ sưu tập được chỉ có 65 bài. Nhưng thơ Sóng Hồng bao quát nhiều xúc cảm tinh tế và chân thực, luôn mang khí phách của một cán bộ cách mạng, đậm chất trữ tình.
Ta bắt gặp một lời tuyên ngôn trong bài thơ Là thi sĩ:
Là thi sĩ nghĩa là cao khúc họa
Cuộc đấu tranh vĩ đại của hoàn cầu
Chống hung tàn xâm lược khắp năm châu
Trên trái đất dựng cao cờ dân chủ
Dùng bút làm đòn chuyển xoay chế độ
Mỗi vần thơ: bom đạn phá cường quyền...
Ta cũng tìm thấy dào dạt chất trữ tình trong mấy vần thơ tự sự:
Nhớ buổi cùng nhau vui ước mơ,
Trăng tròn đang độ, nhụy đang tơ.
Yêu nhau ta hẹn cùng yêu nước,
Xao xuyến lòng anh bao ý thơ.
Về báo chí
Trường Chinh là một nhà báo bậc thầy. Là cây bút xuất sắc của cách mạng từ thời kỳ Mặt trận Dân chủ (1936 - 1939). Từ những năm 40 thế kỷ XX đến sau này, là người trực tiếp phụ trách công tác tư tưởng và văn hóa của Đảng, đồng thời chịu trách nhiệm trực tiếp những cơ quan ngôn luận của Đảng như các báo Cờ Giải phóng, Sự Thật, Nhân Dân, Tạp chí Tiên phong, Tạp chí Sinh hoạt nội bộ, Tạp chí Học tập (Tạp chí Cộng sản).
Giới báo chí nước ta coi đồng chí Trường Chinh như người Anh Cả.
Nhà văn, nhà báo Hà Xuân Trường, khi còn sống, kể lại: Giữa năm 1947, ông từ Hà Tĩnh được điều về cơ quan Trung ương, lúc đầu được phân công làm thư ký riêng cho Tổng Bí thư, sau chuyển hẳn sang Ban biên tập báo Sự Thật. Buổi đầu gặp gỡ, ông tỏ ra băn khoăn là mình chưa từng viết báo in. Để tạo niềm tin cho ông, đồng chí Trường Chinh cười và thân mật nói: Hãy bắt tay vào làm, vừa làm vừa học, cần có chí và tính đảng mọi việc sẽ tốt. Rồi đồng chí đưa cho ông bản đánh máy “Mười tám điều tự răn trong khi viết văn” mà đồng chí vừa thảo theo ba phương châm dân tộc, khoa học, đại chúng của Đề cương Văn hóa Việt Nam. Tự răn những gì? Xin nêu vài điều thí dụ: Không dùng một chữ nước ngoài nếu không cần thiết. Không dùng điển tích nếu không có ích lợi gì. Không viết một câu sai ngữ pháp Việt Nam. Không dùng một chữ thừa, trừ trường hợp cố ý nhắc lại để nhấn mạnh. Không sợ dùng tiếng thường dùng của quần chúng. Không được viết dài dòng và dẫn sách vở một cách vô ích để lòe thiên hạ...
Trên báo Sự thật, Trường Chinh còn phát động “phong trào làm trong sáng lời và văn của chúng ta”.
Thế đấy. Bằng cách giúp đỡ và dìu dắt những người mới vào nghề từ những việc nhỏ nhất, đồng chí đã trực tiếp đào tạo nhiều nhà báo giỏi sau này.
Bản thân tôi, nhờ làm báo Nhân Dân mà may mắn được tiếp cận đồng chí Trường Chinh từ rất sớm, không bao lâu sau khi tập kết ra bắc. Vào cuối những năm 50 của thế kỷ trước, với những danh nghĩa khác nhau, đồng chí thường đi thăm và làm việc với nhiều địa phương và cơ sở, cả thành thị, nông thôn và miền núi, cả công nghiệp và nông nghiệp, đơn vị lực lượng vũ trang... Hầu như mọi chuyến đi đó đều có phóng viên báo Nhân Dân đi theo. Nếu là về nông nghiệp và nông thôn, thì tôi thường là người được chọn. Có những chuyến đi của đồng chí cho đến nay tôi vẫn còn nhớ. Thăm và chỉ đạo công tác sửa sai ở Phú Thọ và Vĩnh Phúc. Xem xét phong trào làm thủy lợi ở Hưng Yên. Khảo sát phong trào hợp tác hóa ở Thanh Hóa...
Qua công việc chung và những lúc chuyện trò riêng, mỗi chuyến đi với đồng chí Trường Chinh đều đem lại cho tôi một bài học quý. Về cách xem xét vấn đề. Về thái độ ứng xử. Về chủ đề và cấu trúc một bài báo. Về cách dùng lời văn, chữ nghĩa, sửa chữa bài.
Nhiều năm sau, năm 1986, là thành viên Tổ Biên tập Báo cáo chính trị tại Đại hội VI, tôi lại có dịp cùng các anh trong tổ tiếp nhận những ý kiến chỉ đạo sâu sắc của đồng chí để hoàn chỉnh bản báo cáo đó, cả về nội dung và hình thức.
Phong cách và nụ cười
Mới đây, có nhà báo hỏi tôi về cảm nhận cá nhân của mình đối với đồng chí Trường Chinh.
Tôi đáp: Dưới bóng một cây đại thụ, khó mà không cảm thấy mình bé nhỏ. Nhưng với đồng chí Trường Chinh, tôi không có cái cảm giác ấy. Đồng chí là con người trí tuệ uyên thâm, nói năng cân nhắc, từ tốn, lắng nghe người khác nói và nói lại với người nghe những điều cần nói một cách ôn tồn, không có gì áp đặt. Con người tưởng là nghiêm nghị ấy lại có cái cười rất hồn nhiên, cởi mở, chân tình. Cái cười có thể xóa tan mọi điều e ngại cho những ai lần đầu tiếp xúc. Cái cười làm dịu đi sự lo lắng của những người vừa bị phê bình do có khuyết điểm. Cái cười độ lượng, bao dung của một người anh, người bác. Cái cười để kéo mọi người lại gần mình chứ không phải để đẩy người ta ra xa.
30 năm đã qua kể từ ngày đồng chí ra đi, trong lòng tôi vẫn giữ mãi hình ảnh một anh Năm Trường Chinh hiền hòa, vẹn toàn đức độ.
Hà Đăng


Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

NGHỀ YÊU TÔI VÀ TÔI ĐÃ YÊU NGHỀ....

......
Triết học ai ơi tuyệt lắm mà
Phạm trù khái niệm một bách khoa
Đông Tây kim cổ nguồn tri thức
Vạch lối chỉ đường trí óc ta...
.....
Ai yêu triết học rồi sẽ hiểu
Lôgic cuộc đời ý sâu xa
Thế giới quan với cùng phương pháp
Nhân sinh quan ...triết học mà ra...
.....
Bạn đã đôi lần nghiền Triết học
Ấn Độ phương Tây... với Trung Hoa
Kho tàng đồ sộ nền tảng vững
Kế thừa vận dụng dựng nước nhà...
......
Trí tuệ đỉnh cao thì phát triển
Pháp Mỹ Nhật Bản...phát triển xa
Đèn pha dẫn đường nền triết học
Đông Tây kim cổ lọc tinh hoa ....
.....
Sự nghiệp nước nhà ta đi tới
Bác Hồ vĩ đại đã chỉ ra
Triết học Lênnin và C.Mác
Ánh sáng chói lòa dẫn bước ta....
.....
Nghe qua triết học bao người sợ
Trừu tượng đau đầu mỏi mắt hoa
Nhưng nếu cố công ta tìm hiểu
Kiến thức thâm sâu lại viễn xa...
.....
Bạn ơi. Triết học vô bờ bến
Sâu sắc luận bàn cuộc mưu sinh
Sự nghiệp, cuộc đời cần tri thức
Triết học dẫn ta tới văn minh. ...
....
Nhắn ai quan chức và trí thức
Triết học Đông Tây phải thâm sâu
Vạch đường chỉ lối cần triết học
Triết học giúp ta hiểu mối đầu...
....
Triết học Mác - Lê cần nắm chắc
Tham khảo ngẫm nghiền triết Đông Tây
Nhắn nhủ đôi dòng nghiên cứu hết
Để ta làm chủ nước non này.....
......
......

(TĐC)

Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

VÈ ĐÌNH THỤC


Ve vẻ vè ve
Cái vè Đình Thục
Nhục ơi là nhục
Cha Thục Diễn Châu
Hóa ra cái đầu
Tối tăm mù mịt
Lẽ phải không biết
Đạo lý cũng không
Chỉ chạy lông nhông
Giống phường chợ búa
Mồm Thục thờ Chúa
Bụng Thục thờ tiền
Làm việc đảo điên
Ăn mày cửa Chúa
Có tiền là múa
Bám gót thực dân
Quỳ gối khom chân
Làm ô danh Chúa
Cũng cây Thánh giá
Trên ngực rất oai
Hóa ra vỏ ngoài
Bên trong rỗng tuếch
Nói thì khoác loác
Kinh Thánh chẳng thông
Bí tích cũng không
Cha gì loại ấy
Cha này cha chấy
Hút máu chọc đời
Cha này "cha chui"
Chuột chù khắm khú...
....
Thục ơi ta nhủ
Chớ có làm xằng
Đất nước bình yên
Chúa Trời vui nhất...
...
Phản bội Tổ quốc
Gây rối an ninh
Tội trạng tầy đình
Chớ làm Thục nhé...
...
Ve vẻ vè ve
Cái vè Cha Thục
Việc đời trần tục
Việc Chúa thiêng liêng
Cả phần đời riêng
Cái gì cũng xấu...
...
Ve vẻ vè ve
Thục ơi bớt nhậu
Để dạ sáng dần
Chăm sóc giáo dân
Phần hồn vì Chúa...
....
Ve vẻ vè ve
Cái vè Cha Thục
Hãy vì Tổ quốc
Hãy vì nhân dân
Tha thứ muôn phần
Ta không truy cứu...
....
Ve vẻ vè ve
Là con của Chúa
Chớ có bầy xằng
Tốt đạo đẹp đời
Mới là con Chúa...
....
Ve vẻ vè ve
Cái vè đoàn kết
Nỗi nhục mất nước
Chắc chửa ai quên
Chủ nghĩa thực dân
Hai vòi hút máu
Cùng nhau phấn đấu
Xây nước non ta
Sánh với muôn nhà
Năm châu hiện đại....
......
Ve vẻ vè ve.....
......

TĐC

Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

Gửi Linh mục Đặng Hữu Nam











Em là Linh mục Phú Yên 
Việc Chúa em bỏ - việc tiền em chăm
Linh mục em thích hung hăng
Lưu manh chính trị bậy xằng phát ngôn
Em chẳng lo việc linh hồn
Chẳng lo việc Chúa, bỏ quên Thánh đường
Tính em phàm tục tầm thường
Rượu ngon gái đẹp nẻo đường vi vu
Áo em thật giống thầy tu
Hồn em tăm tối sân si khác người...
...
Em xin các bác đừng cười
Ăn mày cửa Chúa bằng mười đi buôn
Nhà, xe em sắm sanh luôn
Tiền dân quyên góp em tuồn két riêng
Em đi rao giảng quàng xiên
Lừa dân, xúi dục có tiền em chơi...
....
Bà con ơi. Xóm làng ơi!
Em đây linh mục! Chúa Trời có hay...


TDC