Chuẩn bị cho chiến dịch sát thủ Linerbaker II, Mỹ tập trung 200 máy bay chiến lược B-52 ( 150 từ Guam, 50 từ Thái Lan ) và 1070 máy bay chiến thuật, với 350 F-4E, 72 F-4D cùa Tập Đoàn Không Quân số 7 và 8, cùng 140 máy bay A-6, A-7 của 2 tàu sân bay USS Coral Sea và USS Hancock, cùng các loại cường kích, tiêm kích, yểm trợ khác. Nhiều tàu chỉ huy, dẫn đường, tên lửa, radar, bảo vệ, cấp cứu … cũng tập trung cho chiến dịch tội ác nầy. Một “ cơn hồng hỏa ” chưa từng có trên bầu trời, mặt đất Bắc Việt Nam sắp xảy ra mà Thượng Đế không hề hay biết-hoặc có biết mà vẫn mặc nhiên để cho Mỹ hành động-vì Chúa Trời yêu quý đế quốc Mỹ hơn con trai Jesus của mình đã hạ thế 2.000 năm trước với bao khó nhọc tội tình nhằm gầy dựng thế gian theo ý của Ngài ?! Ôi ! Chúa kính mến và nhân từ của nhân loại !
Thứ Năm, 10 tháng 12, 2020
Tháng 12 năm 1972
Phần ta, Sư đoàn Phòng Không 361 được bố trí bảo vệ Hà Nội, gồm 3 Trung đoàn SAM-2 có tên mật hiệu Thành Loa, Cờ Đỏ, Hùng Vương ; 5 Trung đoàn cao xạ .
Sư đoàn 363 bảo vệ Hải Phòng, gồm 2 Trung đoàn tên lửa SAM-2, có tên Hạ Long, Nam Triệu và Trung đoàn cao xạ Sông Cấm .
Sư đoàn 365, 375 Phòng Không được bố trí xung quanh các vùng lân cận liên hoàn .
4 Trung đoàn radar có tên Phù Đổng, Sông Mã, Ba Bể, Tô Hiệu khẩn trương và bí mật vào vị trí chiến đấu .
Ngoài ra, ta còn có 364 đội Tự vệ, Dân quân với 1.428 khẩu 12 ly 7, 14 ly 5, pháo 57 ly cùng hàng vạn khẩu súng trường … tham gia bố trí thành thiên la địa võng để bảo vệ bầu trời mặt đất Hà Nội-Hải Phòng và các vùng lân cận trước cuộc tấn công lớn nhất lịch sử nước Mỹ từ cổ chí kim dành cho một Dân Tộc yêu chuộng hòa bình và tự do .
Ta không có được tên lửa hiện đại của Liên Xô viện trợ vì sự thỏa hiệp, hòa hoãn của Liên Xô với Mỹ kéo dài từ thời Nikita Khruschev “ xét lại ” đến giờ, nên các loại khí tài như SAM-3, SAM-4, SAM-5... ta không được trang bị. Phải dốc sức thương thảo với bạn, mãi-một thỏa thuận về vũ khí phòng không trong mức độ khả dĩ nhất-mới đạt được giữa hai Chính Phủ từ đầu năm 1972. Đã vậy ta còn phải có thời gian chờ đợi trong tâm trạng của kẻ cô thân sắp bị cướp tràn vào nhà với đầy đủ hung khí và thần chết đi theo. Tháng một, rồi tháng hai. Tháng ba, rồi tháng năm. Rồi qua hết những ngày giữa năm. Rồi tháng chín, tháng mười. Rồi tháng mười một cho đến những ngày giữa tháng 12 năm 1972 ... hỏa tiển SAM-3 mà Nhân Dân ta rất cần vẫn chưa tới kịp trong những sớm hôm mòn mỏi đợi chờ. Và buồn thay, khi ta nhận được tin vui thì những ngày khốc liệt cuối cùng cũng đã qua rồi sau mùa Noel máu lửa. Đó là khi ta phải chờ đến những tờ lịch cuối cùng năm 1972 sắp gỡ xuống, Binh Chủng Phòng Không Việt Nam mới nhận được loại tên lửa SAM-3 hiện đại hơn loại ta đang có là SAM-2. Một sự trễ nải không đáng có và rất đáng buồn cho tình đồng chí anh em một thời mặn nhạt. SAM-3 sở hữu tốc độ nhanh, 2 tên lửa được đặt trên một bệ phóng, khả năng chống nhiễu cao. Vậy mà, trong những ngày sinh tử, mất còn với tên đế quốc hùng mạnh và hung dữ nhất hành tinh, ta vẫn buộc phải chiến đấu với cái mà ta đã có, cái mà anh em bè bạn đã dành cho ta trong những năm tháng bùi ngọt chát chua bên những nghịch cảnh trớ trêu đôi lúc đến phũ phàng .
Nhưng, giặc cướp đã đến nhà, không thể chờ người anh em xa ( Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Liên Xô Berezhnev vừa đón tên sát nhân chủ Nhà Trắng trên một du thuyền ) hay ông hàng xóm nhà gần vừa ngoảnh mặt quay lưng đón tiếp Tổng Thống Hoa Kỳ bằng món chân vịt Bắc trước khi Nixon lên đường đến Mạc Tư Khoa. Thằng anh Cả, thằng anh Hai đã mặc nhiên mở cửa sau cho giặc vào nhà và nói cho chúng nghe những điều cơ mật. Một sự phản bội có chọn lọc của những tên khôn lõi Sô-vanh ? Mặc ! Thánh Gióng nhổ được tre làng làm vũ khí, ta cũng phải học Tổ Tiên để mà đánh giặc giữ nhà, giữ đất nước ta yêu ! Cay đắng ư ? Nhân Dân ta chẳng đùa cho ai cái vị bồ hòn xót lòng, cái vị ớt xé dạ ấy, mà phải nuốt vào ngực, nuốt vào bụng, nuốt vào tận tâm can mình để biết trên đời nầy còn có một thứ tinh đồng chí anh em đảo điên, phũ phàng như vậy ! Ta phải ngẫng mặt lên trước sự bẽ bàng để hiểu vết đâm sau lưng của những người không phải kẻ thù nó đau đớn thế nào, nó quằn quại ra làm sao bên nụ cười lẳng lơ của tình bè bạn !
Chỉ thương cho người bạn thủy chung cắt máu ăn thề Cuba khi nhận tin Việt Nam sắp vào trận lớn, đã gom góp những quả tên lửa Sam-3 bỏ xuống tàu, sốt lòng sốt dạ ngày đêm tăng tốc vượt Đại Tây Dương, Thái Bình Dương chở sang cho người anh em Việt nam đánh giặc ... thì mãi đến tháng 1-1973 con tàu keo sơn tình sâu nghĩa nặng đó mới cặp được bến cảng Hải Phòng. Những giọt nước mắt thâm tình đã rơi trong những ngày mùa đông ấm nghĩa bạn bè muối mặn gừng thơm .
Lệnh từ Bộ Tư lệnh Phòng Không-Không Quân đã đến từ mấy hôm trước :
- Tình hình rất khẩn trương. Các cấp chỉ huy cần cho Bộ đội sẵn sàng chiến đấu. Cần có kế hoạch tiếp đạn cho tên lửa thật đầy đủ. Phải bảo đảm vũ khí, trang bị sẵn sàng chiến đấu với hệ số kỹ thuật cao nhất. Thông tin liên lạc phải thường xuyên thông suốt. Cần tổ chức báo động để kiểm tra các đơn vị …
Và bọn chằn tinh mũi lõ, mắt xanh, tay móng vuốt bên kia Tây bán cầu đã tới. Chúng sẽ dội bom lên nỗi kinh hoàng của nhân loại trong thế kỷ 20 .
Trong một cuộc họp mở rộng để bàn thêm về cách đánh địch, nhiều phi công đã bàn và đưa tay tình nguyện chọn cách biến máy bay MiG thành tên lửa lao thẳng vào B-52. Một phương án mà không một cán bộ chỉ huy nào dám đưa ra khi nghe Đại tướng Võ Nguyên Giáp trước đó đã có ý kiến phê bình tư tưởng chiến đấu “ một đổi một ” trong trận đánh chiều ngày 10 tháng 5 của các phi công. Nhưng trận nầy là trận cuối cùng, Mỹ muốn ăn thua đủ với Nhân Dân ta, muốn bình địa Hà nội, muốn đưa Hà nội trở về thời kỳ đồ đá, thì đã chạm đến trái tim và linh hồn của Dân Tộc Việt Nam từ ngàn đời Âu Lạc, việc phải hy sinh bản thân mình cho thắng lợi của Dân Tộc, không một phi công nào không muốn sẵn sàng biến thân mình thành trái đạn lửa để hiến dâng cho Tổ Quốc ! Các cán bộ chỉ huy đơn vị nhìn anh em, xúc động đến nghẹn ngào, mãi sau mới nói được :
- … Nhưng trước hết ta phải tìm cách tiếp cận và đánh chúng bằng tên lửa. Phải hy sinh là trường hợp cuối cùng, các đồng chí à !
Bất ngờ tiếng vỗ tay vang lên. Một giai điệu hùng tráng xuất phát từ tình yêu dành cho NHÂN DÂN-ĐẤT NƯỚC không chút gượng ép, khiên cưỡng. Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh !
- Chúng tôi tình nguyện, các Thủ trưỏng. Hãy tin tưởng chúng tôi !
Rồi một vị chỉ huy cấp trên bước vào, vừa kịp nghe ý kiến sau chót của các phi công, đã nghiêm sắc mặt, hạ mệnh lệnh cùng anh em :
- Các đồng chí phải tuân thủ nghiêm ngặt chiến thuật và lối đánh đã được phổ biến. Không được đánh theo cách đánh riêng của mình. Rõ chưa !? Bộ Tư Lệnh Binh Chủng chưa cần các đồng chí phải biến mình thành tên lửa !
- Rõ, thưa đồng chí Thủ trưởng ! Nhưng …
- Ở đây là mệnh lệnh !
- Dạ, rõ !
Nguyễn Văn Bảy-người từng sử dụng cách đánh giáp lá cà bằng MiG-17-từng lái MiG-17 chỉ có súng 37 mm và 23 mm mà hạ 4 con ma F-4, 1 con F-8, 1 con F-105, và 1 tên “ hiệp sĩ thánh chiến ”-vừa bước vào, nháy mắt rồi đưa tay chào các phi công trẻ .
- Tốt lắm. Sự dũng cảm chỉ sợ thiếu, không sợ thừa. Phi công thì hơn ai hết cần phải cho bọn Mỹ biết rằng Phi công Việt Nam còn sở hữu cái quý giá hơn cả những chiếc máy bay hiện đại, tối tân của Mỹ. Đó là tinh thần quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh. Nhưng trong trường hợp nầy, trươc hết các đồng chí nên nghe lệnh chỉ huy. Chừng nào ta không còn cách đánh nào khả dĩ hơn để khuất phục thằng Mỹ, tôi sẽ đi cùng các đồng chí ..! Chúc thắng lợi !
Các phi công đàn em vổ tay hét vang tên anh hùng Nguyễn Văn Bảy :
- Chúng em sẽ làm theo ý kiến anh Bảy. Chúng em sẽ giáp lá cà ..!
Sau đó là tiếng cười thật vang, thật đượm cùng những cái vẫy tay thấm thiết dành cho người đồng đội từng trải, gan lỳ .
Một ngày ắng lặng đi qua trong cảm giác bão táp đối với những người lính dạn dày trận mạc. Sự im lặng sau một trận đánh thường báo hiệu cho trận đánh dữ dội tiếp đến. Mấy lượt máy bay trinh sát của Mỹ đã bay vào vùng trời Hà Nội từ sáng sớm đến chiều. Trực chiến 24/24 từ Bộ Tổng, Bộ Tư Lệnh Quân Chủng Phòng Không-Không Quân đến đơn vị Dân quân, Du kích. Mắt thần và mắt người đều hướng lên bầu trời. Và …
Thang lệnh vào trạng thái chiến đấu cấp I
19 giờ 20 phút ngày 18 tháng 12 năm 1972 đã đến trong màu sương mù của mùa đông gió mùa .
Một đơn vị radar đã phát hiện địch và thông tin được truyền đi khẩn cấp .
19 giờ 30 phút .
Loa phát thanh từ các đầu đường, ngõ hẽm, ngõ làng vang lên giọng nói khẩn trương lo lắng của người nữ phát thanh viên yêu mến .
- Đồng bào chú ý. Máy bay địch xuất hiện cách Hà Nội 50 km từ hướng Tây … Đồng bào chuẩn bị …
Những chiếc xe đạp trên đường tấp vào lề. Ngươi đi bộ trên phố nhìn lên trời, lắng tai nghe ngóng, nói với nhau mấy lời rồi dắt nhau đến bên các hố tránh bom trên các vĩa hè bình tỉnh chờ đợi. Người già và trẻ em được đỡ xuống hầm trước. Thanh niên, đàn ông, trật tự khu phố tiếp tục quan sát và kêu gọi người đi dường khẩn trương tìm chỗ trú ẩn, không được chủ quan, khinh địch .
Một bầy F-111A bất thần đột nhập, trút bom ào ạt xuống các sân bay, trận địa tên lửa, ụ pháo phòng không. Một quả bom rớt xuống cách vị trí tên lửa của Tiểu đoàn 59 thuộc Trung đoàn 261 hơn 50 mét, nhưng các sĩ quan điều khiển, trắc thủ đều bám chắc trận địa. Bốn quả tên lửa đã được bắn đi trước đó nhưng không đem lại kết quả .
18 giờ 44 phút, hàng trăm lượt bom B-52 đồng loạt trút xuống Long Biên, Đông Anh, Yên Viên, Gia Lâm … Bầu trời, mặt đất đỏ lửa. Cả thành phố và nội ngoại vi tròng trành như đang trôi trên sóng động đất chia phân lục địa .
Tiểu đoàn 59 của Trung đoàn 261 vừa tinh chỉnh lại các thiết bị sau khi bị một quả bom của bọn cường kích áp chế nổ gần .
19 giờ 59 phút .
Tiểu đoàn Trưởng Nguyễn Thăng đang đứng bên bộ phận radar hét to cho sĩ quan điều khiển Dương Văn Thuận sau khi nhận mệnh lệnh từ Sở chỉ huy Trung đoàn phải bám diệt cho kỳ được tốp 671 đang bay vào ở độ cao 10.000 mét :
- Mục tiêu ! Phương vị 350, cự ly 30 km, độ cao 10.000 mét, phát sóng !
- Phát hiện mục tiêu. Phương vị 352, không rõ cự ly, Độ cao 10.000 mét, theo tốp, bay vào …
Tiểu đoàn Trưởng Nguyễn Thăng nhanh chân bước qua chỗ màn hiện sóng của sĩ quan điều khiển, rồi quay lại vị trí chỉ huy để kiểm tra tín hiệu tốp mục tiêu cùng đường bay trên bản tiêu đồ và lập tức ra lệnh cho sĩ quan điều khiển Dương Văn Thuận chuẩn bị phóng tên lửa .
- Chuẩn bị …
Lệnh tiếp tục :
- Bám sát !
Khi thấy chiếc B-52 đội dải nhiễu tiến vào trên màn hiện sóng, Thuận báo cáo :
- Nhìn thấy mục tiêu !
Tiểu đoàn Trưởng Nguyễn Thăng khoát tay, ra lệnh :
- Phóng !
Sau đó vị chỉ huy cùng các trắc thủ tập trung vào màn hiện sóng và tay quay, vừa bám sát mục tiêu vừa lái đạn. ( vê tay quay rất khó, sơ suất chút là bị giật ngược, hoặc lỡ trớn và đường đạn sẽ xê dịch hàng km ) 10 giây. 20 giây. Và 24 giây .. ! Quả tên lửa vẫn bay tới. Chợt đèn báo hiệu sáng lên, xác nhận ngòi nổ cận đích. Rồi quả thứ hai nháy sáng trên bảng điều khiển, báo hiệu đạn nổ tốt. Các trắc thủ căng mắt nhìn dải nhiễu các mục tiêu biến mất trên màn hiện sóng phương vị và nhanh chống tụt độ cao trên màn hiện sóng góc tà, rồi hét to :
- Trúng mục tiêu ! B-52 rơi rồi ..!
Chiếc B-52 đầu tiên có ký hiệu “ G ” mang mật danh Charoal do Bob Certain lái bị bắn hạ khi vừa bay tới mục tiêu quăng bom. Một chiến công làm nức lòng tất cả các đơn vị. Lúc đó kim đồng hồ chỉ : 20 giờ 18 phút !
Một bầu trời thiên la địa võng với các lưới lửa giăng đầy từ mặt đất lên tầng cao hơn 10 km trên không trung mùa đông buốt giá .
Đêm 18 tháng 12, có tất cả 90 chiếc B-52 với 3 lượt bom ném xuống Hà Nội và vùng xung quanh. Một chiếc pháo đài bay B-52 mang 30 tấn bom. Chưa tính hàng trăm phi vụ cường kích trút bom như rải cát xuống nội thành và ngoại vi Hà Nội .
Nhưng cuối cùng, qua đêm đầu , Mỹ đã mất 3 chiếc B-52 bị bắn rơi tại chỗ. Một chiếc bị thương cùng 7 máy bay chiến thuật đền tội. 15 tên giặc lái bị bắt sống cùng số khác vùi xác xuống đất đen, khém rừng, đầm cỏ.
Ngày 19 tháng 12, hàng trăm lượt B-52 và các loại máy bay cường kích ném bom 3 lần vào trút bom xuống cầu Long Biên, Đài tiếng nói Việt Nam, nhà máy Cao Su Sao Vàng cùng một số mục tiêu quân sự, kinh tế khác ở trung tâm Hà Nội và vùng ngoại thành .
Cả nước và cả thế giới lo lắng và cảm thấy bất an cho Hà Nội. Chưa bao giờ giọng nói của người xướng ngôn viên quan trọng và thiêng liêng đến vậy. Không một nơi nào trên thế giới có thể chịu đựng được sự tàn phá khủng khiếp và đầy đe dọa của pháo đài bay chiến lược B-52. Mỹ biết Việt Nam không có vũ khí nào tối tân hơn Sam-2 và những vũ khí đã sử dụng. Trong những tính toán của Mỹ sau khi Nixon tới Trung Hoa gặp Mao Trạch Đông và các tay to mặt lớn trong Tử Cấm Thành đỏ uống rượu Mao Đài và sang Liên Xô gặp Leonid Brezhnev Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Liên Xô cùng những ly Vodka nồng đượm, thì Việt Nam sẽ không thể nào vượt qua được thử thách quá sức chịu đựng của lần tập kích lớn nhất lịch sử chiến tranh nầy của Mỹ. Sam-2 và MiG-21 không thể làm trầy da trốc dảy được B-52 của Không lực Hoa Kỳ. Cơn hồng thủy bằng lửa đặc đang đổ xuống Hà Hội và nó sẽ cuốn trôi tất cả ý chí, tinh thần, năng lực bé mọn, nghèo nàn của Bắc Việt Nam. Thượng đế đang đứng về phía Mỹ !
Tin B-52 bị bắn rơi làm Nixon đau đầu nhức óc, nhưng chừng ấy thì chưa đủ để tên kền kền mũi to mặt bự và bụng dạ đầy nham hiểm ấy tin rằng Việt Nam không cúi đầu khuất phục. Tin hàng chục chiếc B-52 và các máy bay tối tân khác bị rơi, bị hỏng không làm Nixon biểu hiện sự nao núng ra mặt. Hắn ta ra lệnh giấu nhẹm thông tin xấu nhận được về B-52. Một cốc Wishky làm hắn sáng suốt quyết định tiếp tục thực hiện chiến dịch Linebacker II cho đến thắng lợi cuối cùng !
Thủ Đô Hà Nội thành toa lâu đài lửa, thành bãi tha ma, thành hỏa ngục, thành hoang mạc tiền sử, thành mảng lục địa lửa bị cắt rời ra và đang trôi đỏ trong sự tưởng tượng đầy mơ mộng của Lầu Năm Góc cùng cái đầu chếnh choáng mấy chút thi vị có mùi máu khét của Nixon .
Vậy rồi … 9 phút sau, người phát thanh viên của Đài tiếng nói Việt Nam lại cất giọng triu mến, thân thương gửi đi tin tức và tình cảm yêu thương đến với mọi người. “ Đây là tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, Thủ Đô nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa …” Cũng giọng nói ấy. Cũng cái giọng Việt Nam hiền hòa, hồn hậu, nhẫn nhịn và kiên dũng ấy vừa đưa tin cho đồng bào cả nước và nhân loại yêu chuộng hòa bình trên toàn thế giới biết rằng trước sức mạnh tàn bạo phi nhân của đế quốc Mỹ, Hà Nội-Việt nam vẫn ngẩng cao đầu, Hà Nội-Việt Nam vẫn chiến đấu và chiến thắng. Hơn 10 máy bay B-52 đã bị bắn hạ cùng với hàng chục chiếc máy bay tiêm kích, cường kích hung hăng khác. Hơn 30 giặc lái đã bị bắt sống…
Hàng trăm phóng viên các hãng Thông tấn và báo chí phương Tây ngay lập tức có mặt tại khách sạn Metropon chụp hình, phỏng vấn tù binh Mỹ và đưa tin về cho các tờ báo, bản tin, chương trinh phát thanh, truyền hình chính quốc. Một làn sóng phản đối chiến tranh, lên án đế quốc Mỹ dâng cao chưa từng có sau những bản tin chứa đựng đầy sự thật, giá trị nhân bản và tính chất khốc liệt có được từ Hà Nội-Việt nam. Bản chất tàn bạo vô nhân và vô liêm sỉ của đế quốc Mỹ và bọn hiếu chiến trong Nhà Trắng bị bốc trần dưới nắng mặt trời. Thượng đế đi vắng. Chúa của người Mỹ đang bị mê hoặc bởi rượu và những ngôi sao được đúc nên bằng thịt nguội trong các Thánh đường .
Một nhà báo Pháp bình luận : Bầu trời, mặt dất Hà Nội những ngày nầy nói lên một điều tương phản giữa hai nguồn sức mạnh : Một sức mạnh vật chất tàn bạo của thời đại đối đầu với một sức mạnh của chân lý “ Không có gì quý hơn độc lập-tự do ” từ một Dân Tộc kiên cường, bất khuất !
Hoặc ý kiến của một nhà báo châu Âu khác : Cứ cái đà nầy, thì liệu lực lượng Không Quân chiến lược của Mỹ sẽ còn được bao nhiêu chiếc pháo đài bay B-52 nữa nếu chiến dịch kéo dài đến giữa năm 1973 ? Người Mỹ có 3 cái để tự hào : Tên lửa tầm xa, tàu ngầm hạt nhân, máy bay ném bom chiến lược B-52. Bây giờ thì một con bài chiến lược, một vầng hào quang của Mỹ đã tắt lịm dưới bầu trời Hà Nội vào những ngày nầy mất rồi. Thật tội nghiệp cho nước Mỹ ! Thượng đế lại động lòng thương cho sức mạnh hùng đồ của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ vừa bị tổn thương .
Ngày 20 tháng 12, 78 lần chiếc B-52 ném bom, nhân cho 3 lượt trận cùng với hơn 100 bận máy bay cường kích Mỹ trút bom xuống Hà Hội và vùng lân cận. Cũng là ngày và đêm tử thần của phương Đông xa xôi dành cho giặc lái Mỹ. Bộ đội Phòng Không của ta bắn 36 quả tên lửa. Có chiếc B-52 trúng cả 3 quả tên lửa cùng một lúc làm cho 30 tấn bom chưa kịp ném nổ tung trên không, chỉ 2 tên giặc lái trong kíp lái còn sống sót và bị bắt làm tù binh. Tư Lệnh Binh Chủng Phòng Không Lê Văn Trị phải lên máy liên lạc để thông báo tình hình cho các đơn vị : “ Chúng nó đang rối loạn đội hình, hoảng loạn kêu cứu. Các đơn vị bám lấy quyết tâm mà tiếp tục đánh tốt lên, giành chiến thắng lớn hơn ..! ”
Đợt hai, hơn 50 máy bay B-52 chuẩn bị rời sân lên đường mang bom đến Hà Nội để gây tội ác, lập tức có lệnh hủy bỏ. Một việc làm chưa hề có tiền lệ đối với B-52. Thêm 3 B-52 bị rơi, 1 chiếc bị thương, cùng 12 máy bay chiến thuật khác làm mồi cho tên lửa và các cỡ pháo, súng phòng không. 14 tên giặc lái được dẫn về Hỏa Lò cho mặc áo tù .
Ngày 22 tháng 12. Thêm một ngày, một đêm ác liệt chưa từng với người Hà Nội. Bọn địch dã man ném bom đánh sập Bệnh Viện Bạch Mai, giết chết 28 bác sĩ, y tá, nhân viên bệnh viện và hàng trăm bệnh nhân. Hàng nghìn người dân, gồm cả học sinh, trẻ con ở các trường học, nhà trẻ, khu dân cư khác bị thương, bị giết vì hàng ngàn tấn bom rải thảm trong ngày. 5 máy bay B-52 bị tên lửa hạ, 8 chiiếc máy bay chiến thuật khác của địch bị bắn rơi .
Trước đó, các Trung đoàn Không Quân đều cho các Biên đội xuất kích, nhưng chủ yếu là làm nhiệm vụ phối hợp chiến thuật với Bộ đội tên lửa và pháo phòng không. Một điều kiện không thuận lợi nữa mà các sĩ quan tham mưu Không Quân chưa lường hết được là khả năng phát nhiễu của các lực lượng cường kích và tiêm kích Mỹ. Riêng B-52 sở hữu đến 15 thiết bị gây nhiểu. F-4 thế hệ mới và các loại máy bay chiến thuật khác sở hữu 19 loại thiết bị kỹ thuật phát nhiễu, thu nhiễu để có thể gây khó cho tiêm kích MiG của chúng ta. Vì vậy, tuy rất muốn xả thân vì Hà Nội, xả thân vì các người anh em cùng Quân Chủng Phòng Không-Không Quân bắn hạ thật nhiều máy bay địch, các phi công nhiệt huyết và dũng cảm của ta cũng không có phương án tối ưu để thực hiện được ước muốn của mình. Lại chủ yếu là đánh đêm. Toàn bộ lực lượng phi công tiêm kích của ta chỉ có 17 tay lái được đào tạo sau khi tham gia chương trình huấn luyện đánh đêm từ hai năm nay-1971-1972-nhưng chưa thật sự có nhiều kinh ngiệm, cũng như tìm ra cách đánh hiệu quả. Dù vậy, với chiếc F-4 mà Nguyễn Văn Nghĩa bắn hạ trong buổi chiều ngày 23 tháng 12 đã thành tin vui có sức động viên tinh thần các phi công, nhất là các phi công lái đêm, tạo sự tư tin cho toàn đơn vị vào trận trong những ngày ác liệt sắp tới .
Đó là một trận quyết chiến bất ngờ diễn ra trên bầu trời Bắc Thanh Hóa-Nam Hòa Bình-chiều 23 tháng 12 của hai phi công ta với gần 30 máy bay của địch .
14 giờ, Biện đội 2 chiếc MiG-21 nhận mật lệnh “ Ấp Bắc-Cờ Hồng ” ( mật mã ), lập tức rời đường băng xuất kích. Số 1 là phi công Nguyễn Văn Nghĩa, số 2-phi công Nguyễn Văn Kiền .
Vừa cất cánh, Biên đội được lệnh lấy độ cao 8.000 mét. Hướng bay 200 độ. Sau đó 290 độ. Tốc độ 1.200 km/h .
Thông báo từ đài dẫn đường cho hay : quạ đen 6 tốp, bên phải 45 độ, khoảng cách 25 km, độ cao 6.000 m. Một tốp địch khác ở vòng ngoài-cách 40 km .
Nguyễn Văn Nghĩa nhận định : tình huống sẽ rất khẩn cấp, trận chiến sẽ phức tạp, căng thẳng ! Nghĩa nhắc số 2 giữ cự ly, bám chặt đội hình, tập trung quan sát .
Vưa lấy nghiêng, Nghĩa phát hiện 4 con F-4, cự ly 20 km. Cùng lúc số 2 cũng hô to : bên phải 4 chiếc !
Địch đông gấp hơn 10 lần, đánh sao đây ? Nghĩa không chần chừ, quyết định đâm thẳng vào tốp 4 gần nhất, phía bên phải. Thời gian sẽ là “ lực lượng tăng cường ”. Nghĩa lập tức ra lệnh cho Nguyễn Văn Kiền tấn công tốp bên trái .
Máy bay địch đông như ruồi, lúc nhúc vòng trong, vòng ngoài. Tên lửa dày như nan quạt, chúng phóng như mưa, phải hết sức nhanh nhẹn và tỉnh táo để tránh, vừa lừa thế công kích địch. Vừa lúc đó thì một tình huống có lợi xuất hiện trong tích tắc. Vã mồ hôi. Nghĩa thấy mặt mình bị phù lên vì áp lực gia trọng lớn từ các động tác lái kỹ thuật để tránh tên lửa một cách quá kịch liệt. Chiếc MiG-21 của Nghĩa có lúc bị chấn động, rùng lắc dữ dội bởi tên lửa địch bay gần. Chút lợi thế phù du đã đi qua .
Cứ như vậy cho đến lúc Nguyễn Hồng Nhị-chỉ huy từ mặt đất hét vang lên trong máy liên lạc : “ Kiên quyết tấn công ! Đánh nhanh, rút nhanh !”
Thật dễ chịu, ngay lúc hỗn nghiệt đó thì tình thế xuất hiện, vị trí tấn công thuận lợi. Ngĩa liền đưa một con F-4 vào vòng ngắm. Ở cự ly bắn hiệu quả, bằng đường ngắm kinh ngiệm, Ngĩa ấn nút phóng tên lửa. Con ma trúng đạn. Số 2 reo to : “ Cháy rồi !” Nghĩa lập tức kéo máy bay vụt lên cao theo động tác xuyên khoan, ngửa mình rồi lật úp lại một cách điêu luyện và đầy xuất thần trước bầy F-4 đang ngơ ngác hỏi vì sao chúng bắn hàng chục quả tên lửa mà không trúng một quả nào ? Hình ảnh Đại tá Toon huyền thoại lái MiG xuất hiện trong đầu đầu bọn giặc lái Mỹ .
Vừa ghé mắt quan sát phía bên trái, Nghĩa lại nhìn thấy con F-4 đang vòng phải, anh nhanh chống tăng lực, vòng gấp chiếm lĩnh phía sau tạo lợi thế, chỉnh điểm ngắm, và ấn nút phóng quả tên lửa còn lại ở cự ly 1.000 mét, rồi giật mạnh cần lái, thoát ra khỏi vùng nổ của tên lửa .
Nghĩa gọi qua radio cho số 2, nhận được trả lời “ Nghe tốt ”. Thật sung sướng ! Số 2 an toàn nhận lệnh “ Thu quân ! ”, rồi cùng số 1 bay về Đa Phúc .
Tình huống bất ngờ xảy đến. Sở chỉ huy cho hay : “ Tất cả các sân bay đều bị địch phong tỏa. Đường băng sân bay Đa Phúc bị đánh hỏng nặng !”
Nhiên liệu đang cạn dần. Lệnh từ Sở chỉ huy cho hai phi công bay về hướng Vạn Tường-Vĩnh Phúc, giữ độ cao 4.000 mét để nhảy dù !
Thoáng băn khoăn khi nghĩ đến việc rởi bỏ con MiG thân yêu khi nó vẫn tỏ ra kiên cường vừa cùng anh trải qua cuộc chiến đấu sinh tử và hiện vẫn ngoan ngoản theo sự điều khiển của anh. Anh quyết định chớp nhoáng : cùng con MiG bay về Đa Phúc, dù có hạ cánh xuống đường lăn cũng cam !
Nguyễn Văn Nghĩa đã hạ cánh xuống đường lăn đúng như sự mường tượng của mình. Đất đá ngổn ngang, xung quanh đầy bụi khói. Các chiếc F-4 đang gầm rú vỡ trời. Mặc chúng, sau khi tiếp đất với những cú rung giật tội nghiệp như cơn đau tấy nhức của con MiG, Nghĩa cố đưa chiếc máy bay đáng thương của mình vào ụ sơ tán an toàn dưới làn đạn Miligan dày như trấu rải của quân thù. Anh âu yếm vỗ nhẹ vào con MiG, thầm thẻ với nó : “ Tuyệt vời, con cưng à ! ”
Ở đầu đằng Đông sân bay, Nguyễn Văn Kiền cũng hạ cánh thành công trong tọa độ lửa của địch, hiên ngang như một kiện tướng dũng mãnh .
Biên đội hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ .
Anh em xúm lại với Kiền và Nghĩa trong niềm vui sướng vô bờ .
- Một kỳ công !
- Một trận đánh không có trong bất kỳ giáo án huấn luyện nào !
- Một trận thắng mở màn !
Chiến công nối tiếp chiến công .
St
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét