Thứ Năm, 10 tháng 12, 2020

LÝ TỰ TRỌNG - TẤM GƯƠNG SÁNG NGỜI VỀ KHÍ PHÁCH THANH NIÊN VIỆT NAM

 Điều gì làm nên sức sống mãnh liệt bản anh hùng ca Lý Tự Trọng? Đó chính là tinh thần yêu nước đã trở thành tư tưởng yêu nước, chủ nghĩa yêu nước.

Đó cũng chính là nền tảng cho sự trường tồn của chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong thế hệ trẻ Việt Nam!
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Văn Trọng (Lê Hữu Trọng), sinh ngày 20/10/1914 là con trai cụ Lê Khoan (tức Lê Hữu Đạt), quê ở làng Việt Xuyên - huyện Thạch Hà - tỉnh Hà Tĩnh và cụ Nguyễn Thị Sờm, quê ở huyện Can Lộc - tỉnh Hà Tĩnh, là những người tham gia "Việt Nam quang phục hội" chống Pháp, bị đàn áp nên phải rời quê sang Thái Lan sinh sống và tiếp tục hoạt động cách mạng. Ngay từ nhỏ, Lý Tự Trọng đã tỏ ra là người sớm hiểu biết, có khả năng học tốt nhiều ngoại ngữ, sớm hiểu được nỗi khổ cực của nhân dân ta dưới chế độ cai trị của thực dân phong kiến.
Cuối năm 1926, Lê Hữu Trọng được tổ chức Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí Hội chọn sang Quảng Châu - Trung Quốc học tập và được Bác Hồ đưa vào nhóm “Thiếu niên tiền phong Việt Nam”, tổ chức thanh thiếu niên cộng sản đầu tiên của cách mạng Việt Nam. Lê Hữu Trọng được Bác Hồ đổi tên là Lý Tự Trọng. Lý Tự Trọng và các thành viên trong nhóm “Thiếu niên tiền phong Việt Nam” được bồi dưỡng về kiến thức chung và nhiệm vụ cách mạng Việt Nam. Sau đó vào học tại một trường Trung học của Chính phủ Tôn Trung Sơn ở Quảng Châu và được cử làm liên lạc cho Tổng bộ Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí Hội ở Quảng Châu. Lý Tự Trọng đã góp phần tích cực vào việc liên lạc giữa Tổng bộ Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí Hội với cán bộ cách mạng Việt Nam hoạt động tại Trung Quốc, đồng thời tổ chức việc chuyển thư từ, tài liệu của Đảng về nước
Lý Tự Trọng là một "thần đồng" trong tổ chức cách mạng thanh thiếu niên, mới 12 tuổi đã có thể diễn thuyết trước cả các bậc lãnh đạo cách mạng mà không cần giấy. Lý Tự Trọng nói về trách nhiệm thiếu nhi đối với cách mạng: "Chúng em dù trong tuổi học hành, vẫn cố gắng làm các công tác theo sức mình, để bồi đắp, củng cố nền cách mạng. Xin các đồng chí tiến bước để chúng em theo, chúng em theo sát gót đàn anh dầu bé bỏng cũng nguyện hy sinh chống thực dân bảo toàn đất nước".
Đến giữa năm 1929, tình hình cách mạng đã có chuyển biến mới. Các tổ chức cộng sản ở Việt Nam lần lượt ra đời. Lý Tự Trọng được cử về nước hoạt động tại Sài Gòn - Chợ Lớn, đảm nhận nhiệm vụ liên lạc trong và ngoài nước cho Xứ uỷ Nam Kỳ, đồng thời được giao một nhiệm vụ đặc biệt: vận động tập hợp thanh niên trong các nhà máy, trường học để thành lập Đoàn thanh niên cộng sản.
Nhân dịp kỷ niệm một năm cuộc khởi nghĩa Yên Bái, Xứ uỷ Nam Kỳ quyết định tổ chức tuyên truyền tố cáo các tội ác của thực dân Pháp và kêu gọi quần chúng đấu tranh. Ngày 8/2/1931, khi bà con đi xem bóng đá ở sân vận động Sài Gòn tập trung rất đông, các chiến sỹ cách mạng đã tổ chức một cuộc mít tinh chớp nhoáng. Cờ đỏ búa liềm giương cao. Một đồng chí đứng lên diễn thuyết. Giữa lúc ấy, tên mật thám Pháp Lơ-gơ-răng và bọn cảnh sát ập tới. Không còn cách nào khác để cứu đồng chí mình, Lý Tự Trọng đã rút súng bắn chết tên mật thám cứu thoát đồng chí diễn thuyết (là đồng chí Phan Bôi, mà một số báo nhầm sang là Phan Bội Châu).
Bị bắt, dù thực dân Pháp đã dùng đủ mọi thủ đoạn tra tấn dã man lẫn dụ dỗ ngon ngọt nhưng chúng đã không khai thác được bất kỳ thông tin nào từ anh. Bất lực, chúng đưa Lý Tự Trọng ra xử, kết án tử hình. Đứng trước cái chết, Lý Tự Trọng đã biến phiên toà của đế quốc thành một diễn đàn của cộng sản. Khi luật sư bào chữa xin bọn thực dân “mở lượng khoan hồng” vì Lý Tự Trọng chưa đến tuổi trưởng thành, “hành động thiếu suy nghĩ”, anh đã gạt phắt đi và dõng dạc nói: “Tôi hành động có suy nghĩ, tôi hiểu việc tôi làm, tôi làm vì mục đích cách mạng. Tôi chưa đến tuổi trưởng thành thật, nhưng tôi đã đủ trí khôn để hiểu con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, chứ không thể có con đường nào khác”.
Thực dân Pháp đã tìm đủ cách dụ dỗ, mua chuộc bằng những hứa hẹn về một cuộc sống sung sướng, ăn ngon mặc đẹp bên nước Pháp, nhưng anh đã dõng dạc trả lời thẳng vào mặt chúng: "Tôi sinh ra không phải là để ăn thứ cơm ấy!"
Trong những ngày cuối cùng ở xà lim án chém, Lý Tự Trọng vẫn luôn lạc quan yêu đời, một lòng tin tưởng vào sự nghiệp cách mạng. Trong anh vẫn cháy bỏng ngọn lửa cách mạng với một niềm tin mãnh liệt. Theo anh, còn sống giây phút nào, còn phải rèn luyện bản thân và không ngừng nâng cao đạo đức, khí tiết của người chiến sĩ cộng sản.
Dù cận kề cái chết, những người bạn tù vẫn thấy anh tập thể dục mỗi sáng, vẫn đọc thơ, ngâm Truyện Kiều… Anh nói: “Cứ cố lên là chúng phải thua thôi, đừng sợ!”
Nhà báo tiến bộ Pháp André Violis lúc bấy giờ đến Sài Gòn, vào khám thăm Lý Tự Trọng, đã vô cùng kính phục người chiến sĩ Cộng sản nhỏ tuổi. Khi về Pháp, bà đã viết một loạt bài và cuốn sách “Indochine S.O.S” (Đông Dương cấp cứu) trong đó vạch trần chính sách tàn bạo của thực dân Pháp ở Đông Dương và phản đối án tử hình đối với Lý Tự Trọng.
Bà André Viollis thuật lại: “Khi đến thăm Huy ở xà lim những người bị án tử hình, người Pháp gác ngục ngậm ngùi nói với tôi rằng y không khỏi kính trọng dân tộc Việt Nam vì đã có những người con oanh liệt như Huy”.. (Lý Tự Trọng chỉ khai tên mình là Nguyễn Huy).
"Bởi người cộng sản trẻ tuổi ấy quá đỗi anh hùng, đẹp hơn huyền thoại mà tôi tự hỏi mình: "Tại sao một thiếu niên mới 17 tuổi mà cứng cỏi, bản lĩnh đến vậy. Anh đã được hun đúc như thế nào để nhìn thẳng vào mặt kẻ thù, nói những lời gang thép, trí tuệ như thế".
Thực dân Pháp đã không dám xử công khai Lý Tự Trọng. Lợi dụng lúc nửa đêm về sáng ngày 21/11/1931, chúng đã hèn hạ dựng máy chém ở ngay khám lớn Sài Gòn. Lý Tự Trọng đã hiên ngang bước lên máy chém với tư thế của người chiến thắng, hát vang bài Quốc tế ca và mấy lần gọi tên Tổ quốc thân yêu của mình "Việt Nam, Việt Nam.."..
Nhờ sự dấn thân của bà André Viollis mà chúng ta biết được phút cuối cùng của Lý Tự Trọng “Ngày 21-11-1931 thì Huy (tức là Trọng) bị đem xử tử. Sài Gòn hết sức xúc động. Hôm ấy phải ra lệnh thiết quân luật. Từ khám lớn vang ra ngoài đường phố tiếng la hét của tù chính trị. Tiếng thét từ lồng ngực và từ trái tim của họ đã theo Huy ra trường chém. Phải điều quân đội và lính cứu hỏa để phun nước đàn áp họ. Trong bức tường giam của khám lớn đã xảy ra những chuyện như thế. Trước máy chém Huy định diễn thuyết, song hai tên sen đầm nhảy xô đến không cho anh nói. Người ta chỉ nghe thấy tiếng anh kêu “Việt Nam! Việt Nam!”. Huy cũng như Phạm Hồng Thái, cũng như nhiều người khác là những người anh hùng của nền độc lập Việt Nam. Anh bị chém vào khoảng 3 giờ sáng 21-11-1931. Lúc đó anh mới 17 tuổi...”...
Câu nói của Lý Tự Trọng: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng…” đã trở thành lý tưởng sống và vũ khí chiến đấu của lớp lớp thế hệ thanh niên Việt Nam từ đó cho đến hôm nay và mãi mãi sau này. Đoàn kết một lòng dưới ngọn cờ vẻ vang của Đảng góp phần làm nên cuộc cách mạng tháng Tám năm 1945, thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà. Trong hai cuộc kháng chiến, triệu triệu thanh niên Việt Nam đã nối tiếp nhau lên đường với ý chí tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, “Xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước”, làm nên chiến thắng vĩ đại đem lại độc lập tự do cho Tổ quốc và thống nhất đất nước. Đó là những tấm gương tuổi trẻ kiên cường, dũng cảm tiêu biểu như: Trần Văn Ơn, Võ Thị Sáu, La Văn Cầu, Cù Chính Lan, Nguyễn Thị Chiên, Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót, Tô Vĩnh Diện...; Là bảy dũng sỹ Điện Ngọc - Quảng Nam anh dũng đánh trả một tiểu đoàn địch; Tạ Thị Kiều tay không đoạt bốt giặc; Lê Thị Hồng Gấm chiến đấu đến hơi thở cuối cùng không chịu đầu hàng giặc; là anh hùng liệt sỹ Vũ Xuân với lẽ sống "Đời trai đẹp nhất là đời trai trên chiến trận, cuộc sống đẹp nhất là cuộc sống được trui rèn"; Là câu nói bất hủ của người thợ điện trẻ tuổi Nguyễn Văn Trỗi "Còn giặc Mỹ thì không có hạnh phúc" gây xúc động cho tuổi trẻ và nhân dân tiến bộ khắp 5 châu; là lời hô của Anh hùng liệt sỹ Nguyễn Viết Xuân "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" đã trở thành hiệu lệnh thúc giục quân và dân ta xông lên tiêu diệt quân thù… Họ thật xứng đáng đại diện cho một lớp trẻ "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh"...
"CON ĐƯỜNG CỦA THANH NIÊN CHỈ CÓ THỂ LÀ CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG. CHỨ KHÔNG THỂ CÓ CON ĐƯỜNG NÀO KHÁC" của người chiến sỹ Cộng sản trẻ tuổi Lý Tự Trọng là một bản tuyên ngôn bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam, không chỉ thể hiện hào khí của "trai thời loạn" mà luôn còn nguyên giá trị trong thời đại hoà bình, đổi mới để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thân yêu ngày nay./
St
Hình ảnh có thể có: 1 người

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét