Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2021

ĐIỆP VỤ SINH TỬ CỦA CỤM H63

 Cuộc đời Tư Cang đã trải qua những lần chết hụt như thế nhưng lần nguy hiểm nhất, mà cũng là lần khiến ông nhớ đời nhất, chính là lần khi ông và nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn được giao một nhiệm vụ khẩn: “Một hôm chúng tôi nhận được lệnh của tổ chức, yêu cầu chuyển bức thư đến một nhân vật chóp bu trong giới chức ở Sài Gòn.

Nhân vật này là một người nước ngoài, là tình báo của một nước bạn có quan hệ rất tốt với cách mạng ta được cài cắm vào Sài Gòn mà đến giờ chúng ta chưa được phép công bố. Sau nhiều năm cho điệp viên này lọt vào chính quyền Mỹ - ngụy ở Sài Gòn, nước bạn nhận được tin điệp viên này đã leo cao, đã có thể khai thác nguồn tin, nhưng mất liên lạc. Họ đề nghị ta giúp móc nối liên lạc với người này. Nhà nước ta đồng ý.
Lá thư họ nhờ nhà nước ta chuyển chỉ có vài dòng chữ nhỏ, kèm tấm ảnh bé xíu của người điệp viên kia, như một cách đánh tín hiệu, đã được chuyển sang cho ta và được ta chuyển từ miền Bắc qua đường Trường Sơn vào Nam. Nhiệm vụ chuyển bức thư đó được giao cho H63, mà cụ thể là tôi và Phạm Xuân Ẩn. Cấp trên chỉ thị cho chúng tôi phải chuyển trực tiếp, tận tay bức thư đó.
Nhận nhiệm vụ, chúng tôi rất lo. Nhiệm vụ quá nguy hiểm! Người nào làm tình báo cũng hiểu vì sao nhiệm vụ đó lại nguy hiểm đến thế. Sau nhiều năm mất liên lạc, không thể nào xác định được điệp viên đó còn trung thành nữa hay không. Mà Phạm Xuân Ẩn, lúc đó đang có một vỏ bọc hoàn hảo, lại phải ra mặt trực tiếp trong vụ này. Nếu điệp viên đó làm phản, anh ta có thể báo người bắn chết chúng tôi ngay tại đó.
Hoặc có thể anh ta sẽ báo người bắt chúng tôi. Hệ thống tình báo H63 sẽ bị lộ và sụp đổ vì một nhiệm vụ quá nguy hiểm. Chúng tôi đem những lo lắng này nói với cấp trên thì nhận được câu trả lời: đây là một việc không thể thoái thác. Cấp trên đã tin tưởng giao cho các anh. Các anh phải thực hiện bằng mọi giá. Dù có phải hi sinh cũng chấp nhận. Sau 2 tháng trời bàn bạc, tôi và Phạm Xuân Ẩn gật đầu nhận nhiệm vụ.
Bữa đó nhận được tin điệp viên này đang dự tiệc ở một khách sạn lớn, tôi và Phạm Xuân Ẩn lái xe tới. Tôi đóng giả là lái xe cho Phạm Xuân Ẩn. Đến nơi, tôi nói với Phạm Xuân Ẩn: “Ông lên làm vụ đó. Nếu trên đó chúng bắt ông, ắt sẽ xuống bắt tôi. Tôi có cây súng, tôi khử vài thằng rồi tôi với ông chết tại đó. Trên hạ quyết tâm như vậy thì ta cũng phải hạ quyết tâm”.
Một lúc sau Phạm Xuân Ẩn xuống, kể với tôi nhiệm vụ đã xong: “Ở trên đó có tiệc đứng, tôi chờ một lúc, thấy ông ta cầm li rượu đi qua, tôi khẽ đưa bức thư nhỏ xíu cho ông ta nhìn thấy ảnh và nói: Thưa ông, có cái thơ bên nhà. Ông kia cầm lấy, bỏ túi, hỏi lại tôi: Tôi gặp ông ở đâu? Tôi trả lời: Tôi công tác ở tờ báo Times. Ông ta nhận rồi tôi rút. Anh Tư ơi, đời tôi làm tình báo 15-16 năm, chưa khi nào tôi như thế này, trên tay đưa cái thư đó mà tự nhiên ở dưới cái chân trái cứ run run, tôi không kiểm soát được”.
Cả Phạm Xuân Ẩn với Tư Cang đều hiểu, giờ phút mà Phạm Xuân Ẩn phải lộ mặt đó chính là giờ phút sinh tử nhất của Phạm Xuân Ẩn, của Tư Cang và của cụm tình báo H63.
Nhiều năm sau, Tư Cang và Phạm Xuân Ẩn vẫn luôn sống trong một nỗi lo mơ hồ khi nghĩ rằng có thể một ngày nào đó, điệp viên kia làm phản và sẽ tố cáo các ông với tình báo Mỹ - ngụy, như một thứ đồ mang đi cống nạp: “Độ 2-3 ngày sau, điệp viên kia cho người thân tín đến tòa báo Times nói chuyện với Phạm Xuân Ẩn để xác định xem có đúng ông Ẩn làm việc ở Times không. Khi ông ta về được một lúc thì tôi nhận được điện từ trên xuống thông báo: “Các anh đã hoàn thành nhiệm vụ. Hãy cắt đứt toàn bộ thông tin với mối liên lạc này từ bây giờ”.
Nhưng thân phận của Phạm Xuân Ẩn dù gì cũng đã bại lộ. Cái chết treo lơ lửng trên đầu chúng tôi. Cả tôi và Phạm Xuân Ẩn đã trải qua nhiều đêm mất ngủ, luôn chờ đợi một tình huống xấu có thể bất ngờ ập đến bởi lần thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm ấy. Nhưng có lẽ là may mắn đã đứng về phía chúng tôi. Sau này cả hai đều biết rằng điệp viên đó đã không hề tố cáo chúng tôi. Vì nếu không, tôi và Phạm Xuân Ẩn chẳng còn có thể sống yên lành cho đến ngày giải phóng”.
Đến năm 1975, cụm tình báo H63 với “điệp viên hoàn hảo” Phạm Xuân Ẩn là cụm tình báo duy nhất chưa hề bị lộ sau nhiều năm bám trụ trong lòng địch (nhưng 27 trong 45 người đã hy sinh). Nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn đã giữ gìn được thân phận của mình cho đến những ngày cuối cùng. Điều đó đồng nghĩa với việc ông giữ được chính mạng sống của ông.
Sau này, khi về già, Đại tá tình báo Tư Cang và Thiếu tướng tình báo Phạm Xuân Ẩn là hai người bạn thân thiết, thường xuyên qua lại hàn huyên, tâm sự. Trước ngày nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn mất 1 tháng, Đại tá tình báo Tư Cang vào bệnh viện thăm ông.
Nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn khi đó đã rất yếu, vẫn nói với Tư Cang: “Tôi với anh còn sống đến giờ này để mà được nằm chờ chết thế này là mừng rồi. Tử vi của chúng ta chẳng biết đẹp đến cỡ nào!”./.
Trích bài "Đại tá tình báo Tư Cang: Người suốt đời bảo vệ Phạm Xuân Ẩn" của Hương Thảo trên ANTGCT.
Ảnh: Đại tá Tư Cang nhận danh hiệu Anh hùng LLVTND năm 2006.
Tổng hợp tư liệu
Có thể là hình ảnh về 1 người và đang đứng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét